Thẩm Tuyển Ý từ trước tới nay theo đuổi anh là không da không mặt mũi, nghe xong lời này liền biết anh cũng không nổi giận, cũng chưa đánh nhẹ bao giờ, còn một tấc lại muốn tiến một thước mà kéo ngón tay anh một chút.
"Tôi nghe La Phỉ nói, Mạc Cửu hỏi anh có thích tôi hay không, anh trả lời làm sao?"Trái tim Phó Thanh Sơ đột nhiên run lên, bỗng nhiên trong nháy mắt không thể nhìn thẳng mắt cậu ta, dường như trốn tránh quay đầu đi.
"Kỳ thật anh không nói tôi cũng biết, khẳng định anh nói với anh ta, anh không thích tôi, nhưng cũng không thích bị người khác quấy nhiễu chuyện tình cảm, đúng không?"Bước chân Phó Thanh Sơ dừng lại, thực sự có chút ngơ ngẩn.
Thẩm Tuyển Ý thấy anh sững sờ, túm chặt cổ tay anh không nhẹ không nặng nhéo vài cái, thấp giọng nói: "Lần sau đừng nhận đồ của anh ta, anh lại không thích anh ta, đừng cho anh ta ý niệm gì cả.
"Phó Thanh Sơ: "Tôi có phải nên đánh cậu một cái, chặt đứt ý niệm của cậu?"
"Đương nhiên không nên!"
"Tôi cũng không thích cậu, làm sao không nên?"Từ trước tới nay Thẩm Tuyển Ý là kẻ có logic quỷ quái, có thể đem lời lung tung rối loạn nói thành có lý, "Tôi làm sao giống anh ta, đời này tôi không gả cho anh.
Hiện tại tôi là vật sở hữu của anh, anh cao hứng liền sủng hạnh tôi một trận, không cao hứng đem tôi ném qua một bên cũng được, không ảnh hưởng.
"Phó Thanh Sơ nhìn cậu so với mình còn cao hơn rất nhiều, vừa rồi còn dùng tin tức tố đem người bắt nạt quỳ trên mặt đất, còn có thể mặt không đỏ khí không suyễn nói lời này? Cái da mặt này, anh chưa thấy giống như vậy bao giờ.
Thẩm Tuyển Ý thấy anh không bài xích, lại nói: "Mạc Cửu không giống tôi, anh ta là người theo đuổi anh, nếu anh từ chối anh ta, anh ta sẽ có một ngày sẽ từ bỏ, sẽ lựa chọn một người khác.
Anh ta thích anh chẳng qua là nhất thời, tôi không giống, cho dù tôi chết cũng đều là của anh.
"Lời này vừa nghe, giống như còn rất có lý.
Chẳng qua người đối diện với anh đang cực kỳ cao hứng, thực mau liền phát hiện lời này có vấn đề.
Phó Thanh Sơ rất kiêu ngạo, bài xích Omega là một vấn đề, làm vợ ai càng khó có thể tiếp thu, Thẩm Tuyển Ý kêu chồng như vậy nhưng thật ra đánh bậy đánh bạ chọc vào tim anh.
"Tôi nói muốn cưới cậu?"
"Thật ra là không có."
"Cậu là một Alpha, không đi tìm người yêu đương cho tốt, lãng phí thời gian với tôi làm gì.
" Phó Thanh Sơ thở dài, nói: "Cậu có nghĩ tới hay không, tôi lớn hơn cậu 10 tuổi, chờ tới lúc cậu lớn giống tôi như vậy, tôi đã 40 tuổi."
"Anh 80 tôi cũng thích.
"Phó Thanh Sơ có chút bất đắc dĩ, cậu ta không chút nào che dấu yêu thích cùng theo đuổi, như là ngọn lửa không thể né tránh, cứ việc lui lại, vẫn là có thể cảm giác được sự nóng cháy.
"Tôi lớn lên đẹp trai, lại tận tâm, còn có thể đánh nhau.
" Thẩm Tuyển Ý tới gần anh, làm càn mà cúi đầu, đột nhiên không kịp đề phòng mà hôn lỗ tai anh một chút, "Tôi còn mạnh, ít nói có ngươi một cái nửa lượng cái như vậy đại, cưới ta huyết kiếm.
Cưới tôi đi, được không?"*đoạn này t k hiểu lắm:(Tiếng nói vừa dứt, cậu liền phát hiện biểu tình Phó Thanh Sơ thay đổi.
Không xong, nhất thời lanh mồm lanh miệng, gặp rắc rối.
Cậu đơn giản bất chấp tất cả, nắm chặy cổ tay của anh đem người kéo vô trong lòng ngực, một cái tay khác đi xoa vành tai anh, thấp giọng hỏi: "Chồng tương lai, hiện tại tôi nhận sai còn kịp sao?"Sắc mặt Phó Thanh Sơ xanh mét, đẩy tay cậu ta đang niết vàng tai mình ra, đột nhiên trở tay nắm lấy cổ tay của Thẩm Tuyển Ý dùng sức một cái, Thẩm Tuyển Ý liền bị ném qua vai quăng ngã ném xuống đất tạo thành đường cong đẹp mắt.
"Được một tấc lại muốn tiến một thước!"——Khang La đem Tưởng Kỳ đưa tới cửa bệnh viện, đứng ở cửa muốn nói lại thôi một hồi, hỏi anh: "Bác sĩ Tưởng, ngài cảm thấy tình trạng lão gia hiện tại thế nào?"Ánh mắt Tưởng Kỳ hơi lóe, âm thanh lại bình tĩnh, như bình thường nhàn nhạt mà lại thực ôn nhu, "Bệnh của ngài ấy ở trong lòng, tiểu thư Nora chết với ngài ấy mà nói là cái nút thắt không tháo được, một bên ngài ấy biết rõ con gái đã qua đời, một bên lại cảm thấy cô ấy còn sống, làm ngài ấy giãy giụa ở hai lựa chọn.
"Khang La thở dài: "Hơn 20 năm."
"Ngài cũng đừng lo lắng.
" Tưởng Kỳ trấn an Khang La nói: "Hôm nay tôi nhìn ảnh chụp của tiểu thư Nora, nghĩ đến lúc trước thấy qua một tấm ảnh chụp tương tự với cô ấy, có lẽ các người thật sự là cần điều tra một chút, tiểu thư Nora còn ở nhân thế hay không.
"Khang La khiếp sợ mà há to miệng, run run bắt lấy cánh tay Tưởng Kỳ, "Ngài nói, nói là thật sự!!! Khi nào ngài gặp qua tiểu thư?"Tưởng Kỳ bị ông ta nắm sinh đau, lại không biểu hiện ra ngoài, mà là trước sau như một như tắm mình trong gió xuân, nhẹ giọng nói: "Mấy năm trước, chẳng qua tôi cũng không thể xác định, cô ấy cùng tiểu thư Nora chỉ là có chút tương tự, thần thái hoàn toàn bất đồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!