Chương 45: (Vô Đề)

"Bác sĩ Tưởng, mời qua bên này.

"Tưởng Kỳ tới bệnh viện Hoắc Thành, tài xế Khang La của lão tư lệnh đã ở cửa chờ, đứng như cột cờ ở cửa, thậm chí mồ hôi trên mặt cũng không có, tất cung tất kính mà đứng đó.

Tưởng Kỳ lớn lên rất ôn nhu, từ đầu đến chân cũng lộ ra một hơi thở ôn nhu nho nhã, lời nói khinh thanh tế ngữ, rất có ma lực.

Khang La cảm thấy, anh như sinh ra là để làm bác sĩ tâm lý, tinh thần lão tư lệnh từ khi tiểu thư qua đời vẫn luôn không tốt, có một lần ở sân bay phát bệnh, vẫn là ít nhiều có Tưởng Kỳ.

Từ đó về sau, lão tư lệnh liền nhận Tưởng Kỳ chữa trị, bác sĩ tâm lý khác đều không muốn xem.

Ông ấy gần như đem Tưởng Kỳ trở thành một người bạn, mà không phải là bác sĩ, là một vị tướng quân, đẫm máu sa trường, để bản thân thừa nhận mình có bệnh là cũng không có khả năng.

"Hai ngày này tình trạng tiên sinh thế nào?" Tưởng Kỳ hỏi.

Khang La sóng vai với anh cùng đi vào thang máy, vừa lúc không có người khác, ông ta liền đè thấp giọng, nói: "Thật không tốt, chúng tôi sau khi tế bái tiểu thư trở về trên đường gặp tai nạn xe, một chiếc xe tải đột nhiên từ giữa đường lao ra, tôi phanh xe cũng đã không còn kịp, tiên sinh hôn mê đã hai ngày."

"Lúc sau có tỉnh lại không?"Thang máy tới, Khang La nói: "Lúc sau tỉnh lại vẫn luôn không chịu nói chuyện, cơm cũng ăn rất ít, trên cơ bản chính là vẫn luôn ngồi ở phía trước cửa sổ không nhúc nhích, cho nên tôi mới nghĩ gọi ngài tới.

"Tưởng Kỳ cười: "Tôi đã biết.

"Khang La biết trong nhà Tưởng Kỳ có vợ sắp sinh, lúc này kêu anh tới thật sự có chút không ổn, nhưng ông thật sự không có biện pháp.

Cửa phòng bệnh đóng lại, Tưởng Kỳ duỗi tay gõ một chút.

Tay Khang La đặt ở trên then cửa, thấp giọng nói: "Tiên sinh, tôi xin phép vào.

"Tưởng Kỳ đi vào theo phía sau Khang La, lập tức đi tới chỗ ông cụ, đem đồ trong tay đặt ở trên bàn trước mặt ông, nhẹ giọng nói: "Percy tiên sinh, đã lâu không gặp.

"Ông Percy ngẩng đầu, hơi có chút ngoài ý muốn, ngay sau đó quay đầu lại liếc mắt nhìn Khang La một cái, "Cậu kêu cậu ấy tới?"Khang La cúi đầu, Tưởng Kỳ cười một cái, thay ông ta hoà giải: "Không phải Khang La tiên sinh, là tôi lại đây thăm một người bạn, ở bên ngoài ngẫu nhiên gặp được Khang La tiên sinh mới biết được ngài nằm viện ở chỗ này.

"Ngài Percy nửa tin nửa ngờ mà nhìn ông ta một cái, không nói chuyện nữa.

Tưởng Kỳ cười phất tay để Khang La đi ra ngoài, tự mình ngồi ở đối diện đánh giá vẻ mặt của ngài Percy, tóc mai hoa râm ở trên mặt ông cụ lộ ra kinh nghiệm phong sương già nua, rồi lại có kiên nghị của quân nhân.

Ông thoạt nhìn kiên cường, lại yếu ớt.

"Năm nay ở Hoắc Thành hoa tang thanh nở rất đẹp, tôi hái được một bó, tôi thăm người bạn kia trước, liền mượn hoa hiến ngài.

" Tưởng Kỳ mỉm cười đem hoa cắm vào bình, âm thanh nghe không hề có tính công kích.

Ngài Percy nhìn bóng dáng anh, lại nhìn hoa trong tay anh, hoa này là hoa Nora thích nhất.

"Nora sinh thời thích nhất loại hoa này, chỉ có tang thanh mới có thể ở chiến hỏa đổ nát thê lương sinh trưởng được, thực kiên cường, như là vô luận trải qua cái gì đều đánh không ngã.

"Tay Tưởng Kỳ ngừng một lát, biểu tình trên mặt trong nháy mắt trầm lại, lại giây lát lướt qua mà biến mất, xoay người lại cười, "Tiểu thư sinh thời nhất định là người rất kiên cường lại sáng chói, đáng tiếc tôi không có may mắn gặp một lần.

"Ngài Percy rũ mí mắt già nua xuống, gắt gao nhấp môi, đem tiếng thở dài nuốt trở về trong lòng.

Nora từ nhỏ đã rất mạnh mẽ, chưa bao giờ biết cái gì gọi là lui về phía sau, một khắc trên chiến trường, đôi mắt con bé toả sáng so với chiến hạm phản xạ ánh sáng mặt trời còn muốn loá mắt hơn.

Tưởng Kỳ nói: "Nhiều năm như vậy, ngài trước sau không nói ra, tôi nghĩ cô ấy cũng không muốn nhìn thấy ngài tinh thần sa sút như vậy.

"Ngài Percy nhìn anh, đôi mắt hơi có chút vẩn đục thoạt nhìn đã không có sự sắc bén của ngày xưa, lần tai nạn xe này khả năng đã đả kích không ít tới ngài ấy.

Ông ấy nói: "Kỳ thật tôi vẫn luôn cảm thấy, Nora không có chết, mỗi lần tôi tới Hoắc Thành tế bái con bé, vẫn cảm thấy con bé vẫn ở bên tôi như cũ, cũng không có rời đi.

"Tưởng Kỳ chờ ông nói xong, cho ông vài giây im lặng, lại nói: "Ngài không có thấy xác của cô ấy vậy vì sao ngài lại lập bia?"Ngài Percy nói: "Xác chiến hạm ở nơi đó, còn có thi thể cháy xém, trên cổ tay đeo!! đeo cái vòng mà mẹ của con bé đưa cho, cũng chưa bao giờ rời khỏi người.

"Tưởng Kỳ nhìn ông đem mặt vùi vào trong lòng bàn tay, rũ mắt che khuất cảm xúc ở đáy mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!