Phó Thanh Sơ liếc mắt nhìn Thẩm Tuyển Ý một cái.
Quần áo cậu đã mặc xong rồi, tầm mắt không tự giác mà nhìn thoáng qua chỗ eo lưng, không phát hiện cái gì dị thường, cũng không mặt mũi hỏi cậu bình tĩnh chưa.
Vừa mới tìm cớ cho mình chính là sợ Thẩm Tuyển Ý lại nói ra cái gì, cho nên trước tiên nói đó là phản ứng bình thường của người trẻ tuổi.
Bình thường sao.
Phó Thanh Sơ không biết, Thẩm Tuyển Ý nói không theo đuổi anh nữa, gần đây cũng quy củ không ít, nhưng muốn nói cậu thật sự đối với mình không có nửa điểm ý tứ, anh không dám khẳng định.
Phó Thanh Sơ có hơi đau đầu, anh không thích có gút mắt cảm tình chính là bởi vì cái này, vô pháp khống chế lại không thể đi hỏi cho rõ, chỉ có thể tự mình tâm phiền ý loạn.
"Này, nghĩ cái gì vậy?" Thẩm Tuyển Ý duỗi tay, chạm vào lỗ tai anh một chút, kỳ quái hỏi: "Lỗ tai anh làm sao hồng như vậy?"Hô hấp Phó Thanh Sơ cứng lại, giống như bị lửa đốt lui về phía sau hai bước, nói sang chuyện khác: "Trên người của cậu có vết thương, không nên lặn lội đường xa, Liễu Lâm bên kia không được sạch sẽ, không tốt với miệng vết thương của cậu, trước tiên cậu ở nhà khách dưỡng hai ngày, tốt rồi thì lại qua đây tìm tôi.
"Thẩm Tuyển Ý nhìn chằm chằm đôi mắt anh, ý đồ từ bên trong nhìn ra sự chột dạ, nhưng người này thật sự là nguỵ trang quá tốt, cậu cái gì cũng không thấy được.
"Thôi đi, tôi còn không có ngốc đến nông nỗi kia, anh thật là lo lắng phục hồi vết thương không tốt, thì anh mang Triệu Lộ hoặc là Thôi Sở, mà cả hai người bọn họ anh đều không mang theo, là sợ nhóm sinh viên đi với anh có nguy hiểm đi.
"Phó Thanh Sơ vốn tưởng rằng dựa theo dục vọng chiếm hữu cùng cố chấp của Thẩm Tuyển Ý chỉ cảm thấy mình đẩy cậu ra, không có dẫn cậu ta, không nghĩ tới còn có thể nhìn ra một tầng này, xem ra xác thật không ngốc.
"Không phải.
" Phó Thanh Sơ ngẩng đầu, lãnh đạm mà nói: "Liễu Lâm ít người, một mìn tôi là đủ rồi, nhà khách bên này người tương đối nhiều, Trần Thanh Uyển là con gái, lỡ như có chuyện gì, cận ở chỗ này tôi sẽ yên tâm một chút."
"Yên tâm?" Thẩm Tuyển Ý xuy một tiếng: "Là để tôi gây sự rồi đánh chết tôi?"
"Cậu sẽ không.
" Đáy lòng Phó Thanh Sơ có một tia chột dạ, nhẹ hít vào một hơi lại nói: "Tuổi cậu không nhỏ, đừng lúc nào cũng dùng nắm tay tới nói chuyện."
"Không cần nắm tay, là để tôi theo chân bọn họ giảng đạo lý?" Thẩm Tuyển Ý hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên tròng mắt chuyển động, hỏi anh: "Giáo sư Phó, tôi nói đạo lý, anh để tôi đi theo anh, được không?"Phó Thanh Sơ ngốc lăng, nhanh chóng nói: "Không được."
"Kia cũng đúng, anh không cho tôi đi theo tôi liền trộm đi, dù sao anh không thể cột tôi lại.
" Thẩm Tuyển Ý không có sợ hãi mà nhìn anh, nghiêng con mắt muốn làm gì thì làm, "Tôi đánh không lại anh, nhưng anh cũng vây không được tôi, hoặc là anh mang tôi theo bên người để quản, bằng không!! "
"Cậu làm sao tùy hứng như vậy! Loại địa phương như Liễu Lâm cũng là nơi cậu có thể tùy tiện đi? Trước khi tới tôi đã chích vắc
-xin phòng bệnh, cậu cái gì cũng chưa chích, lỡ đâu cậu nhiễm bệnh thì làm sao bây giờ? Tôi phải nói làm sao với gia đình cậu?!"
Rốt cuộc Thẩm Tuyển Ý còn trẻ, hai câu nói không hợp liền nổi lên tính tình, buột miệng thốt ra: "Tôi đây liền trơ mắt nhìn người tôi thích đi mạo hiểm?! Tôi còn gì là đàn ông nữa!"Lời này vừa nói ra Phó Thanh Sơ lập tức sửng sốt, Thẩm Tuyển Ý cũng sửng sốt, cậu thế nhưng lại nói như vậy, tức khắc hối hận, nói nước chảy đá mòn đâu.
"Tôi không cần cậu bảo hộ!" Phó Thanh Sơ cau chặt mày, lạnh lùng mà nói: "Cậu mới vài tuổi, liền nghĩ đi bảo hộ người khác? Tôi không tự phụ như vậy, không cần.
"Thẩm Tuyển Ý không chịu nổi cái loại xa cách người ngoài vạn dặm này, bật thốt lên: "Là tôi muốn bảo vệ anh, không phải anh có cần hay không, nếu như tôi không bảo vệ cho bạn trai tương lai không được, anh ấy yêu cầu tôi mới xuất hiện, còn có cái rắm tư cách nói yêu anh ấy.
"Phó Thanh Sơ mày nhăn chặt.
Thẩm Tuyển Ý nắm lấy cơ hội, một phen nắm lấy tay anh, từ cường ngạnh lập tức biến thành yếu thế, từ sói nhỏ kiêu ngạo biến thành chó lớn nghe lời, hạ giọng dỗ dành anh: "Tôi bảo đảm nghe lời anh nói, tuyệt đối không gây hoạ, cho tôi đi theo anh, được không?"Phó Thanh Sơ nhìn đôi mắt cậu, cảm giác nắm cái tay kia của mình cử động không được, trái tim mình cũng không lý do rối loạn một trận, theo phản xạ muốn rút ra.
Anh muốn hỏi Thẩm Tuyển Ý, không phải quyết định không theo đuổi anh nữa sao, nhưng hỏi không ra miệng.
Thẩm Tuyển Ý phỏng chừng đã nhìn ra, nói: "Tôi đáp ứng không theo đuổi anh nữa, nhưng anh cũng không thể để bản năng tôi yêu anh cũng đoạt đi.
" Nói xong, cậu lại nắm tay Phó Thanh Sơ lên, đặt ở ngực, nói: "Tôi cũng khống chế không được nó, nó muốn yêu anh tôi có biện pháp nào, hoặc là anh đem nó đào ra.
"Phó Thanh Sơ đã nhiều năm chưa từng nghe qua kiểu động một chút liền lấy mạng sống ra, có chút không thích ứng.
Anh gục đầu xuống, bỗng nhiên phát hiện vệt đỏ trên cổ tay càng sâu một chút, giấu đầu lòi đuôi mà túm túm cổ tay áo kéo xuống, che đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!