Phó Thanh Sơ không nghe rõ, dừng lại hỏi cậu: "Cái gì?"Thẩm Tuyển Ý nghẹn cười, nghiêm trang nói hươu nói vượn: "Tôi nói!! vào nhà vệ sinh không mau được, anh có mắng tôi không?"
"!! " Phó Thanh Sơ vẫn là cảm thấy không nghe hiểu, liền cho là tắm rửa cọ xát, cũng không đến mức mắng cậu ta, hay là mình hay mắng cậu ta, làm cho cậu ta có bóng ma?"Sẽ không.
"Thẩm Tuyển Ý đi theo phía sau anh, nói: "Kỳ thật tôi vốn đang muốn làm chậm một chút, nếu không phải anh ở bên ngoài gọi, phỏng chừng lát nữa mới có thể ra ngoài."
"Không đau sao?"Thẩm Tuyển Ý cười lắc đầu, như kẻ ngốc nói: "Không đau.
"Đáy lòng Phó Thanh Sơ hơi hơi nhũn ra, nhịn không được muốn cong khóe miệng, thoáng lãnh đạm mà nói: "Ngồi xuống bôi thuốc.
"Vừa rồi ở bệnh viện cầm chút thuốc uống với thuốc bôi, Phó Thanh Sơ tìm thuốc cao, lại tới nhà vệ sinh rửa sạch tay, lúc trở về thấy cậu ta ngoan ngoãn ngồi ở một bên, bỗng nhiên cười.
"Anh cười cái gì.
"Phó Thanh Sơ nói: "Ghế dựa quá thấp, ngồi trên giường đi.
"Thẩm Tuyển Ý lại đứng lên, dịch đến mép giường, nghiêng người để Phó Thanh Sơ bôi thuốc cho, lần trước tay không bị thương cậu có thể tự bôi lên mặt, lần này vết thương trên cánh tay cũng không ít, toàn thân như khối thịt bị đập nát, vừa vàng vừa tím.
Phó Thanh Sơ bôi thuốc mỡ lên trên lưng, dùng đầu ngón tay lấy một chút chạm vào trên miệng vết thương.
"Ui!! "Ngón tay Phó Thanh Sơ ngừng lại, "Đau không?"Thẩm Tuyển Ý cau mày lắc đầu, cơn đau đi qua bỗng nhiên bắt đầu cười: "Bác sĩ này có giấy phép không vậy? Kê thuốc gì mà như vậy, trộn lẫn ớt cay hay sao.
"Phó Thanh Sơ cúi đầu nhìn hộp thuốc, nhìn hướng dẫn sử dụng, không có gì vấn đề, "Sẽ có tính kích thích nhỏ, cậu ráng nhịn đi?"
"Thôi vậy, anh nói tôi nhịn tôi liền nhịn vậy.
" Thẩm Tuyển Ý mắt một bế, thấy chết không sờn mà nói: "Đến đây đi.
"Độ cong khoé miệng Phó Thanh Sơ hơi hơi gợi lên một chút, đầu ngón tay chấm thuốc hướng trên miệng vết thương bôi, động tác lại không tự chủ được mà nhẹ nhàng, đánh giá vẻ mặt của cậu ta.
Thẩm Tuyển Ý là Alpha, thân thể so với người bình thường cường kiện hơn, hơn nữa cậu ta hay đánh nhau, cơ bắp trên người mạnh khoẻ rắn chắc, lúc đầu ngón tay đụng phải như là một khối sắt nóng bỏng.
Thẩm Tuyển Ý ngồi ở trên giường, lúc bôi lên cánh tay còn ổn, trước ngực liền không có ổn, hoặc là mình ngồi xổm xuống hoặc là để cậu ta đứng lên, Phó Thanh Sơ do dự một hồi.
"Làm sao vậy?"Phó Thanh Sơ nói: "Đứng lên.
"Thẩm Tuyển Ý theo lời đứng lên, ánh đèn mờ nhạt, Thẩm Tuyển Ý chỉ vây một cái khăn tắm quanh người sắp rớt, nửa người trên cơ bắp cứng rắn rõ ràng lộ ra một năng lượng chờ phát động.
Hô hấp Phó Thanh Sơ bỗng nhiên run rẩy, trong lòng bốc lên một ngọn lửa nhỏ bỏng cháy, không phát giác tin tức tố của mình lặng lẽ phóng thích.
"Giáo sư Phó?" Thẩm Tuyển Ý cao hơn anh, từ góc độ này, giống như anh đang ở trong lòng ngực mình, bởi vì rũ mắt, chỉ có thể thấy lông mi thật dài cùng chóp mũi thấm mồ hôi mỏng.
"Anh rất nóng sao?"Phó Thanh Sơ lấy lại tinh thần, dừng lại: "!! Không phải."
"Bằng không để tôi tự làm đi, tay không đau lắm, nhịn nhịn liền ổn.
" Thẩm Tuyển Ý duỗi tay muốn lấy thuốc, bị Phó Thanh Sơ né qua, cậu lại nói: "Thật sự, một chút cũng không đau.
"Phó Thanh Sơ nhìn cậu cười đến vô tâm không phổi, hàm răng trắng tinh cùng đôi mắt hơi cong, ngốc hề hề mà nói bản thân không có việc gì, kỳ thật mày vẫn luôn nhăn, cậu có thể kiên trì tắm rửa xong đã thực không dễ dàng.
Xe đâm thành như vậy, cậu lại không đeo dây an toàn, toàn dựa vào bản thân nắm chặt tay lái cùng lực đánh vào đối kháng, tạo thành vết thương, dây chằng đau đớn nào có nhẹ nhàng bâng quơ như vậy.
"Đưa tay ra."
"À.
"Phó Thanh Sơ lấy nhiều thuốc mỡ một chút bôi lên trên lưng, chấm lấy một ít từ ngực bắt đầu bôi, cho dù vẫn luôn sử dụng thuốc ức chế, anh vẫn là Omega hàng thật giá thật, làn da tinh tế trắng nõn, lòng bàn tay cũng so với người bình thường mềm mại hơn.
Bởi vì miệng vết thương không hở, cũng không bị rách, phần lớn là do va chạm, thuốc mỡ sau khi mát xa như hấp thu vào da.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!