Chương 41: (Vô Đề)

"Giáo sư Phó!"Hai người Triệu Lộ cùng Thôi Sở đi ra ngoài chơi, vừa vặn nghe thấy tiếng xe va chạm tai nạn, nhìn về phía bên này vừa thấy, con hạc đứng trong bầy gà kia hình như là Thẩm Tuyển Ý.

Hai người hoảng sợ, vội chạy tới, vừa thấy trên mặt đất nằm hai người, quần áo trên người với khuôn mặt Thẩn Tuyển Ý đều có máu, thiếu chút nữa bị dọa ngốc.

"Sao lại thế này!" Triệu Lộ vội hỏi.

Phó Thanh Sơ cau mày, Triệu Lộ biết anh sẽ không từng câu từng chữ mà cùng giải thích với mình, thay đổi cái cách nói lại hỏi: "Hai người có bị thương không?"

"Không có việc gì.

" Tầm mắt Phó Thanh Sơ không rời khỏi mặt Thẩm Tuyển Ý, nhẹ giọng nói: "Trên người cậu ta hẳn là có rất nhiều vết thương, lại không cho tôi kiểm tra.

"Triệu Lộ tâm nói: Cậu ấy là sợ thầy lo lắng mới không cho thầy kiểm tra, đây là mùi cẩu lương gì, mình cũng chưa ăn bao giờ? Thôi Sở xứng đáng là học bá, chưa bao giờ trốn học, vô luận là bài chuyên ngành hay là môn tự chọn đều xếp hạng nhất, hoàn toàn tương phản với Thẩm Tuyển Ý.

Cậu ta vẫn luôn cảm thấy Thẩm Tuyển Ý là kẻ bỏ đi chỉ biết đánh nhau gặp rắc rối, nhưng vừa thấy thủ pháp sơ cứu bỗng nhiên ngây ngẩn cả người, thực chuyên nghiệp.

Hoàn toàn không giống người gần như không bao giờ lên lớp.

- Xe cứu thương đã đến, mang tài xế xe tải đi, kêu Thẩm Tuyển Ý cùng tới bệnh viện làm kiểm tra, Thẩm Tuyển Ý nói: "Không có việc gì, tôi chỉ là trầy da, không chiếm dụng tài nguyên chữa bệnh của mọi người.

"Bác sĩ gia đình của ông cụ cũng tới, thoạt nhìn so với xe cứu thương chuyên nghiệp còn muốn chuyên nghiệp hơn.

Bọn họ lập tức đem ông cụ nâng lên trên cáng đưa lên xe, cùng tài xế nói mấy câu, tài xế lập tức đi trở về, cúi mình chào 90 độ với Thẩm Tuyển Ý 90, nói: "Cảm ơn ngài.

"Thẩm Tuyển Ý xua tay, nói: "Không cần.

"Người đàn ông chăm chú nhìn cậu một cái, đột nhiên hỏi: "Tiên sinh, có thể xin hỏi tên gọi của ngài là gì không?"Thẩm Tuyển Ý nói: "Muốn về cảm ơn tôi sau sao? Không cần, gọi tôi là Lôi Phong là được.

"Người đàn ông này là người nước La, tuy rằng giao lưu với Thẩm Tuyển Ý không có chướng ngại, nhưng cũng không quen biết Lôi Phong, nghiêm túc mà nói: "Lôi tiên sinh, tôi hiểu rồi.

"Thẩm Tuyển Ý: "!! "Người đàn ông nhìn cậu lần cuối một cái, lên xe rồi nói: "Ngài lớn lên rất giống người thân của lão gia nhà tôi, nếu ngài ấy nhìn thấy ngài nhất định sẽ cảm thấy!! Thực kinh ngạc.

"Nói xong, ông ta đóng cửa xe, cùng nhóm bác sĩ rời đi.

Thẩm Tuyển Ý không đem lời này để ở trong lòng, quay đầu liếc mắt nhìn Triệu Lộ một cái, "Các cậu làm sao tới đây?"Triệu Lộ nói: "Ra ngoài đi dạo, nhà khách không có chuyện gì làm, muốn nhìn một chút có trò chơi nào giải buồn hay không, không nghĩ tới liền gặp được hai người, này nha Thẩm đại gia, anh hùng cứu!! Cứu gì đây.

"Cơ thể Thẩm Tuyển Ý hơi lung lay, đầu có hơi choáng váng, Phó Thanh Sơ muốn duỗi tay đỡ cậu, nhưng Triệu Lộ đứng gần dễ dàng đỡ được cậu, chậm rãi thu tay lại.

"Thẩm đại gia không có việc gì đi.

"Thẩm Tuyển Ý lắc đầu: "Không đáng ngại.

" Nói xong nhìn qua Phó Thanh Sơ, đầu có chút choáng váng mà lắc lắc đầu, bóp cánh tay Triệu Lộ, nói: "Trở về?"Phó Thanh Sơ nói: "Tới bệnh viện."

-Điều kiện bệnh viện Hoắc Thành cũng rất kém, mặt tường loang lổ, dụng cụ cổ xưa, chỗ nào cũng lộ ra hơi thở cổ xưa.

Thẩm Tuyển Ý ngồi ở bên ngoài phòng khám chờ, Phó Thanh Sơ ở bên trong nghe bác sĩ thông báo, sườn mặt căng chặt, giống như rất không cao hứng.

"Thẩm đại gia."

"Hửm?"

"Hôm nay cậu đây là dùng mạng đánh bạc ở trước mặt giáo sư Phó diễn anh hùng phải không? Thế nào, hiệu quả thế nào?" Triệu Lộ nhìn vết thương trên người trên mặt, lo lắng đi qua liền vui sướng khi người gặp họa.

"Nhìn cái tiền đồ này của cậu, mị lực của tôi còn yêu cầu diễn? Bản thân tôi chính là anh hùng rồi.

" Thẩm Tuyển Ý nghiêng đầu, hừ lạnh một tiếng: "Cậu không thấy được, trường hợp lúc đó, có khi cậu phải gọi tôi là ba.

"Phó Thanh Sơ vừa lúc ra tới, liếc mắt nhìn cậu ta một cái, "Còn có thể đi sao? Anh hùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!