Phó Thanh Sơ dời mắt khỏi khuôn mặt Thẩm Tuyển Ý, nhìn thẳng vào mặt đường nhàn nhạt nói: "Không cần quá để ý ánh mắt của người khác, cậu không phải sống vì người khác, mặc kệ người khác ghét cậu, cậu cũng phải sinh hoạt như người khác.
"Thẩm Tuyển Ý cử động bả vai, dựa lưng vào ghế hai tay lót ở sau đầu, lại cử động đôi chân dài không có chỗ để.
Phó Thanh Sơ liếc mắt một cái, ở trong lòng chợt lóe mà nhìn người to cao kia, ngủ giường gấp sợ là ủy khuất Thẩm Tuyển Ý.
"Sai rồi.
"Phó Thanh Sơ ngẩn ra: "Cái gì sai rồi?"Thẩm Tuyển Ý ngửa đầu, cười như không cười mà nói: "Tuy rằng không phải sống vì người khác, nhưng bị người ghét trong lòng vẫn là cảm thấy sẽ không thoải mái, anh có như thế không?"
"Sẽ không.
" Phó Thanh Sơ thu hồi tầm mắt, thanh âm cũng không tự chủ mà lạnh xuống mấy độ, "Bọn họ nói cái gì, không ảnh hưởng tới tôi.
"Thẩm Tuyển Ý như suy tư gì mà gật gật đầu, Kiều Nhạn nói rất đúng, nhiều năm qua Phó Thanh Sơ đem bản thân che giấu rất tốt, càng chủ động càng tiếp cận không được nội tâm của anh.
Thiện ý cũng được, ác ý cũng thế, anh đã có thói quen bài xích người tiếp cận.
Thẩm Tuyển Ý biết không thể liều lĩnh, ở trong lòng tính toán đi từng bước một tấn công Phó Thanh Sơ, cậu tuy rằng cảm thấy mình trâu bò nhất thế giới, nhưng chạm lương tâm hỏi, tâm tư kín đáo cùng chỉ số thông minh của mình, hẳn là so không được với Phó Thanh Sơ.
Cậu cảm thấy hơi đau đầu.
Tuy nhiên, bản thân muốn theo đuổi vợ vô luận IQ và EQ vẫn là cần tâm tư, thậm chí giá trị vũ lực có khả năng so với mình cao hơn, là loại cảm giác như thế nào.
Thẩm Tuyển Ý lý trí suy nghĩ, vứt bỏ nhân tố bên ngoài "Không quan trọng", có một chút vẫn là đáng giá khích lệ, anh mạnh, nhất định phải mạnh hơn anh.
Nhưng mà!!.
Trước khi theo đuổi vợ, cần phải làm gì nha.
- Phó Thanh Sơ nhận biết phương hướng rất tốt, không có mở dẫn đường, chỉ hỏi lão Tôn phương hướng là có thể thông thuận một đường chạy đến phố buôn bán duy nhất này.
Nói là phố buôn bán, kỳ thật không bằng nói là một nơi bán sỉ.
Bán rau dưa củ quả, bán hàng rong cùng cửa hiệu cắt tóc, quán ăn, trang phục cửa hàng sát bên nhau, thậm chí để ở ngay cửa, chỉ chừa ra một lối đi nhỏ, hai người đi có hơi chật.
Hai người sóng vai đi vào phía trong, mùi tanh của cá rồi lá cải hư với nước của nhà hàng đổ ra bốc mùi trộn với nhau, khó nghe cực kỳ.
"Này là mùi gì vậy.
"Thẩm Tuyển Ý biết thói quen ở sạch nghiêm trọng của Phó Thanh Sơ, sợ anh cảm thấy không thoải mái, nghiêng đầu qua bên cạnh nhìn thoáng qua, nhưng kỳ quái chính là trên mặt anh thế nhưng không có bất luận cái gì không khoẻ.
Phó Thanh Sơ nhàn nhạt nói: "Kinh tế Hoắc Thành thật lạc hậu, đa số người đều ra bên ngoài làm công, những người già bệnh tật chiếm số lượng lớn dân cư, đồng thời bởi vì hoàn cảnh kém, điều kiện chữa bệnh cũng lạc hậu, bệnh truyền nhiễm so với thành thị còn cao hơn rất nhiều, tỉ lệ tử vong cũng cao hơn thành thị.
"Thẩm Tuyển Ý ngừng một lát, kỳ thật cậu cũng không có tra qua vấn đề này.
Phía trước có vũng nước nhỏ, Thẩm Tuyển Ý chen chân vào bước qua, tùy tay duỗi tay lại muốn kéo anh, Phó Thanh Sơ nhìn cậu một cái, bản thân tuy rằng không cao bằng cậu ta, nhưng cũng không đến mức cái vũng nước nhỏ như vậy cũng không bước qua được.
"Ngại quá, thuận tay.
" Thẩm Tuyển Ý thu tay lại, chờ Phó Thanh Sơ bước qua, lại tiếp theo lời anh vừa mới nói: "Vắc
-xin phòng bệnh cũng không phổ cập?"
"Cậu vẫn là sinh viên học y, vắc
-xin phòng bệnh chỉ có thể có ý nghĩa ở trong cơ thể sinh ra miễn dịch nhất định, cũng không phải trăm phần trăm kháng được bệnh.
" Phó Thanh Sơ nhẹ giọng nói, "Huống chi không phải mỗi loại bệnh truyền nhiễm đều có vắc
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!