Sau khi Kiều Nhạn trở về nhà vẫn luôn cảm thấy thực không ổn.
Bà đã giới thiệu cho Phó Thanh Sơ không ít cô gái, đây là xuất phát từ người mẹ đặc biệt là mẹ kế, hy vọng anh sớm ngày tìm được hạnh phúc thành gia.
Sau đó, Phó Thanh Sơ nói cho bà, mình là Omega, hơn nữa còn dùng thuốc ức chế đã mười ba năm.
Bà đã khiếp sợ rất nhiều, lại bắt đầu không tự chủ được mà lo lắng anh sẽ bởi vậy mà làm ra sự tình gì, tính tình Phó Thanh Sơ bà quá rõ ràng, thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành, bà quá sợ hãi.
Lần đó Phó Thanh Sơ gọi điện thoại cho bà, hỏi bà chuyện thuốc cấm, bà vẫn luôn ở trong lòng lo lắng chuyện này.
Sinh nhật của Thanh Sơ, bà tới làm vằn thắn, nghe thằng bé nói mình đang tìm Alpha liền nhẹ nhàng thở ra, bởi vì Phó Thanh Sơ luôn luôn coi trọng lời hứa, nếu đáp ứng rồi là thật sự suy xét, không nghĩ tới thằng bé thế nhưng sẽ lừa mình! Kiều Nhạn ngồi ở trên sô pha, trong tay cầm tấm hình mình cùng Phó Thanh Sơ cùng với Phó Chính Thanh ba người chụp ảnh chung, một giọt nước mắt, lạch cạch dừng ở trên mặt kính.
Kiều Nhạn tùy tay lau sạch, lại rơi xuống một giọt.
Phó Thanh Sơ khi còn nhỏ không biết giới tính thứ hai là gì, hỏi qua Phó Chính Thanh mẹ mình là ai, Phó Chính Thanh nhẹ thì mắng nặng thì đánh chính là không chịu nói, sau đó Phó Thanh Sơ trưởng thành, minh bạch.
Kiều Nhạn không có đem chuyện đó nói cho Thẩm Tuyển Ý, chỉ nói Phó Thanh Sơ chưa thấy qua mẹ nó, cũng che dấu Thẩm Tuyển Ý là Phó Chính Thanh đã từng cũng dùng qua thuốc.
Lúc đó Omega công tác thực không có tiện, liền muốn từ Omega biến thành Beta, kết quả lại biến thành cái loại bộ dáng này.
Phó Thanh Sơ không phải mẹ bất tường, mà là!! ba bất tường.
Phó Chính Thanh đại khái cũng không biết, ai mới là ba của Phó Thanh Sơ đi.
Sau đó ông ấy cũng nghĩ khắc chế bản thân, đoạn thời gian cùng bà kết hôn ông ấy thật sự có nỗ lực, nhưng là không có cách nào, thân thể căn bản không chịu khống chế của thuốc.
Kiều Nhạn nghĩ, có lẽ ông ấy cũng không nghĩ như vậy.
Khoảng thời gian trước bà mới biết được chuyện này, còn không có nghĩ làm sao nói cho Phó Thanh Sơ liền nghe Thẩm Tuyển Ý nói chuyện thằng bé đã dùng thuốc cấm.
Phó Thanh Sơ kiêu ngạo như vậy, nếu cũng bởi vì thuốc cấm mà biến thành Phó Chính Thanh, thằng bé nhất định sẽ chết! Phó Thanh Sơ rất quan trọng sự riêng tư, cũng thực bài xích bị người khác xâm nhập phạm vi của mình, nhưng Kiều Nhạn không rảnh lo nghĩ, thuốc cấm nhất định có khả năng đem bản thân thành công biến thành Beta, dù vậy có đủ loại nguy hiểm!
Bà nghe Thẩm Tuyển Ý nói những cái đó, cảm giác với bà mà nói tiểu tử này có chút không giống nhau, cho dù cuối cùng cậu ta không thể tiếp thu, nhưng ít nhất cậu nhất định có thể ngăn cản Phó Thanh Sơ tiếp tục dùng thuốc cấm.
Kiều Nhạn cảm thấy bản thân không phúc hậu, tính kế hai người, thực có lỗi Phó Thanh Sơ, cũng có chút thực có lỗi với Thẩm Tuyển Ý, nhưng bà thật sự!! Thật sự không có biện pháp.
Kiều Nhạn không thể để Phó Thanh Sơ chà đạp bản thân như vậy, không thể để anh đi vào đường chết, bà chỉ có thể đem hy vọng ký thác trên người Thẩm Tuyển Ý.
Cậu ta cũng đừng làm mình thất vọng.
——"Giáo sư Phó, nơi này chính là nhà khách của chúng tôi, nơi đây tương đối đơn sơ, mong anh bỏ qua cho.
" Lâm Kiện đi bên trái, cúi đầu khom lưng nói xin lỗi.
Phó Thanh Sơ đánh giá nhà khách này.
Một loạt nhà chỉ có một tầng trệt, trên vách tường bò đầy dây tử đằng, từng cành hoa rủ xuống như lửa đỏ, xanh um tươi tốt quanh năm ở sau phòng che thành một mảng bóng râm.
Phòng ở thực cũ, trên vách tường tầng tầng bóc ra lớp phấn màu trắng, lộ ra da tường, giống như lúc tiến vào Hoắc Thành cũng không khác lắm.
Phía bên phải là một gian nhà ngói, trên đỉnh tất cả đều là mái ngói màu nâu, có một mảnh dựa vào khung muốn rớt nhìn có chút nguy hiểm, một đôi vợ chồng già đang nấu cơm.
Còn có một bé gái ngồi ở một bên làm bài tập.
Cụ già tinh thần quắc thước, bước nhanh tới, cười nói: "Đây là giáo sư ở Bình Châu tới đi, thật là tuổi trẻ đầy hứa hẹn a.
"Lâm Kiện nói: "Đó là ông lão trông coi nhà khách của chúng tôi, họ Tôn, lúc về hưu thì luyến tiếc, liền lưu lại làm người trông nom.
"Phó Thanh Sơ gật đầu mỉm cười: "Lão Tôn, ngài quá khen.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!