Chương 36: (Vô Đề)

Trần Thanh Uyển nói xong, Phó Thanh Sơ tức khắc ngây ngẩn cả người, tờ giấy đăng ký trong tay rơi xuống đất, "Ai?"Trần Thanh Uyển ngồi xổm xuống nhặt tờ đăng ký cùng bài của mình ôm vào trong ngực, cho rằng Phó Thanh Sơ không nghe rõ, đem danh sách đưa trước mắt anh lại lặp lại một lần nói: "Là Thẩm Tuyển Ý.

"Phó Thanh Sơ quay đầu lại, cách biển người tấp nập, thấy Thẩm Tuyển Ý nghiêng người né qua một cô gái trẻ tuổi ôm đứa bé, lại tránh thoát hai người đang đỡ một cụ già, không cẩn thận làm rớt hành lý của người phía sau.

Cậu hơi hơi khom lưng tay ở bên trán phỏng chừng đang nói xin lỗi, thay người nhặt đồ lên, thuận tay sờ sờ đầu đứa nhỏ đang ngồi trên rương hành lý.

Phó Thanh Sơ hơi nhíu mày, lúc trước anh có xem qua tờ báo danh, rõ ràng không có tên của Thẩm Tuyển Ý.

Thẩm Tuyển Ý gian nan đi tới, như không có việc gì lần lượt chào từng người, cuối cùng mới đứng ở trước mặt Phó Thanh Sơ, "Giáo sư Phó, thực xin lỗi tôi tới chậm, ngài không tức giận đi.

"Thẩm Tuyển Ý nói lời này có chừng mực, cũng không vượt rào, cứ việc Phó Thanh Sơ trong lòng có bất ngờ ngoài ý muốn cùng phiền loạn nhưng lại tìm không ra lấy cớ đi nói cậu ta, chỉ là quay đầu "Ừ" một tiếng.

Vé máy bay là mua cùng nhau, vị trí Trần Thanh Uyển ngồi kế Phó Thanh Sơ, nhưng nội tâm cô sợ Phó Thanh Sơ, lại bởi vì trong khoảng thời gian này Thẩm Tuyển Ý không tới phòng thí nghiệm, giáo sư giống như trở nên lạnh hơn, cô có tâm tác hợp bọn họ.

Thẩm Tuyển Ý mặt ngoài rụt rè: "Không được, tôi sợ mình làm phiền giáo sư Phó nghỉ ngơi không tốt, đợi lát nữa thầy ấy đuổi tôi đi xuống làm sao bây giờ, chị Trần cũng không thể hại em.

"Phó Thanh Sơ nhắm hai mắt, không nói tiếp.

Anh có tâm tránh một đoạn thời gian, chờ sự thích thú của Thẩm Tuyển Ý hết, nói không chừng chờ bản thân trở về thời điểm cậu ta không còn hứng thú, kết quả không nghĩ tới cậu ta thế nhưng cũng tới đây.

Trong nháy mắt, anh cảm thấy trái tim hơi nóng lên, thời điểm cậu ta đặc biệt hướng tới mình không tim không phổi lại ra vẻ rụt rè cười, trái tim bùm bùm bốc lên một trận pháo hoa nhỏ, có hơi tê dại.

Tiếp viên hàng không tới nhắc nhở hành khách thắt kỹ dây an toàn, thấy Trần Thanh Uyển còn đứng, vội nói: "Chào chị, máy bay sắp cất cánh, mời chị mau chóng ngồi xuống thắt kỹ dây an toàn.

"Trần Thanh Uyển thất vọng liếc mắt nhìn Thẩm Tuyển Ý một cái, Phó Thanh Sơ không phải không biết bọn sinh viên sợ mình, hơi hơi nhíu mày nói: "Lại đây.

"Mắt anh không ngẩng lên, cũng không chỉ, thậm chí mắt cũng chưa mở, nhưng Thẩm Tuyển Ý đã rõ, cười tủm tỉm mà cùng Trần Thanh Uyển thay đổi vị trí, ngồi xuống chỗ của cô, ở bên ngoài Phó Thanh Sơ.

Máy bay rất mau đã cất cánh, Phó Thanh Sơ nghiêng đầu qua, cũng không biết là nhắm mắt dưỡng thần hay là ngủ rồi, tóm lại không nói chuyện nữa.

Thẩm Tuyển Ý cũng không quấy rầy anh, đầu nghiêng qua một hướng khác ngủ.

Tối hôm qua cậu vội một đêm, xém chút đã đem chuyện hôm nay phải đi Hoắc Thành quên mất, may mà thu hoạch không nhỏ.

Buổi sáng về đến nhà vừa lúc gặp hai vợ chồng Thẩm Dao đi ra, hỏi: "Hôm nay không phải em đi Hoắc Thành sao? Làm sao còn ở nhà.

"Thẩm Tuyển Ý vỗ đầu một cái, nhanh cầm giấy chứng nhận linh tinh liền hướng sân bay chạy đi, quần áo cũng chưa kịp lấy.

Lăn lộn một đêm, cậu cũng mệt nhọc, không bao lâu đã ngủ.

Thật ra Phó Thanh Sơ nhưng không thật sự ngủ, chỉ là lảng tránh khả năng Thẩm Tuyển Ý sẽ nói chuyện với anh thôi.

Một lát sau, đầu Thẩm Tuyển Ý liền nghiêng lại đây, Phó Thanh Sơ theo bản năng duỗi tay nâng đầu cậu ta, khẽ nhíu mày, có tâm đánh thức, nhưng nhìn hốc mắt thâm quầng cùng hô hấp nhàn nhạt, nhất thời mềm lòng đem đầu cậu ta nâng lên đặt ở trên vai.

Phó Thanh Sơ nhìn Thẩm Tuyển Ý, sắp không tự chủ được mà vươn tay muốn sờ mặt cậu ta, nhưng giơ lên giữa không trung lại nhịn xuống, chậm rãi thu tay lại, quay đầu nhìn tầng mây ngoài cửa sổ bị thu nhỏ.

Hoắc Thành rất xa, ở vùng biên giới giáp ranh hai nước.

Lúc máy bay đáp xuống Thẩm Tuyển Ý mới tỉnh, nửa bả vai Phó Thanh Sơ không dám động, làm cả người anh cương cứng, thấy cậu ta muốn tỉnh lập tức nhắm mắt lại làm bộ chính mình cũng ngủ, chờ bả vai nhẹ mới mở mắt ra.

Anh mới vừa mở mắt liền vừa lúc đụng phải một đôi mắt xanh đen, hoảng sợ: "Làm, làm gì?"Yết hầu Thẩm Tuyển Ý khẽ nhúc nhích, cứ như vậy nhìn chằm chằm anh, lực đạo máy bay hạ cánh lại có lẽ là bị cậu ta nhìn, Phó Thanh Sơ cảm giác trái tim mình bỗng nhiên run lên.

Vài giây sau, Thẩm Tuyển Ý duỗi tay, ở trên vai anh nhéo nhéo: "Thực xin lỗi, ngủ quên mất, bả vai có mỏi hay không?"Phó Thanh Sơ tránh né, "Không có việc gì!! "Thẩm Tuyển Ý ngồi thẳng người, đôi mắt nhìn thẳng phía trước, trong tiếng loa nhắc nhở máy bay sắp đáp xuống, nhẹ giọng nói: "Làm sao không gọi tôi dậy, tôi nặng như vậy, đè anh lâu như thế.

"Phó Thanh Sơ quay đầu đi, "Còn tốt."

"Anh động động cánh tay cho tôi nhìn xem có tê không.

" Ánh mắt Thẩm Tuyển Ý nhìn anh chằm chằm, khăng khăng muốn anh động một cái, Phó Thanh Sơ bị tầm mắt cậu ta chặt chẽ bao bọc lấy, cảm giác làn da hơi nóng lên, rũ mắt nói: "Thật sự không có việc gì, cậu không có đè lâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!