Chương 35: (Vô Đề)

Thẩm Dao bụng rất lớn, tháng sau chính là ngày sinh dự tính, Thẩm Tuyển Ý không quá yên tâm cô trở về một mình, nhưng bản thân lại không có thời gian đưa cô về, cho nên gọi điện cho chồng cô là Tưởng Kỳ tới đón cô.

Tưởng Kỳ là bác sĩ tâm lý, làm người ôn hòa nho nhã, cũng là Beta, cùng Thẩm Dao trai tài gái sắc, sau khi kết hôn vẫn luôn thực ân ái.

Thời điểm họ kết hôn Thẩm Tuyển Ý có tham dự.

Lúc Thẩm Dao nhìn thấy chồng trên mặt đều tràn đầy nụ cười hạnh phúc, ánh mắt Tưởng Kỳ nhìn cô cũng cực kỳ ôn nhu.

Sau khi hai người kết hôn hơn một năm liền có con, anh rất thương Thẩm Dao, công tác rất bận cũng chưa từng không quan tâm tới cô.

Lần này lại đây, sợ Thẩm Dao cầm dao, một hai phải tự mình nấu cơm.

Thẩm Tuyển Ý nghiêng đầu nhìn Thẩm Dao, khóe miệng câu lấy một chút ý cười, Thẩm Dao bị cậu nhìn hơi xấu hổ, "Cậu nhìn chị cái gì, ai không biết quan hệ của chúng ta còn tưởng rằng cậu đối với chị có ý đâu.

"Tưởng Kỳ bưng đồ ăn từ phòng bếp ra, nghe thấy Thẩm Dao nói, cười nói: "Kia không được, tình địch của anh có một người là đủ rồi, A Ý ưu tú như vậy, không được.

"Thẩm Dao mặt đỏ túm tay chồng một cái, nhỏ giọng nói: "Anh cũng hùa với A Ý.

"Tưởng Kỳ cười nói: "Hùa chỗ nào, cậu em vợ vốn dĩ chính là kẻ địch của anh, cậu ấy luôn bênh vực người nhà mình, em không biết, ngày chúng ta kết hôn, cậu ấy ở ngoài hội trường hôn lễ đem anh vây ở góc tường, nói với anh."

"Nói cái gì?" Thẩm Dao bỗng nhiên tò mò.

"A Ý nói, anh nếu dám đối xử không tốt với chị của tôi, anh động chị ấy ở chỗ nào, tôi trả gấp đôi.

" Tưởng Kỳ "chậc chậc" hai tiếng, ôm vợ nhìn Thẩm Tuyển Ý, đắc ý dào dạt mà cười rộ lên: "Hiện tại còn muốn trả gấp đôi hay không?"Thẩm Dao nhìn Thẩm Tuyển Ý cười lắc đầu: "Em nha, toàn nói những lời không đúng mực như vậy, nào có ai uy hiếp anh rể của mình như vậy, không sợ người ta chê cười.

"Thẩm Tuyển Ý hừ một tiếng: "Em sợ ai chê cười, ai dám đánh ai.

"Tưởng Kỳ sờ sờ mặt vợ, mỉm cười nói: "Em trai của em thật đúng là sẽ bênh vực người nhà mình, thật không biết tương lai có thể tìm người vợ như thế nào mới có thể quản được cậu ấy.

"Nụ cười của Thẩm Dao cứng đờ, thừa dịp chồng vào phòng bếp bưng thức ăn, hạ giọng hỏi Thẩm Tuyển Ý: "A Ý, ngày đó buổi tối sau khi em trở về không nói chuyện liền trực tiếp về phòng, chị cũng không hỏi em, có phải em đi tìm vị giáo sư kia hay không?"

"Không có, đi ra ngoài tản bộ.

" Thẩm Tuyển Ý mắt nhìn trong phòng bếp, nói: "Em đi giúp anh rể bưng đồ ăn, bằng không chờ!! "

"Ngồi xuống!" Sắc mặt Thẩm Dao hơi trầm xuống, "Đừng đánh trống lảng với chị, chị còn không biết em sao, nói thật cho chị, các người gần nhất thế nào?"Thẩm Tuyển Ý chống cằm, bất đắc dĩ mà nói: "Không thế nào, dù sao em là theo đuổi anh ấy, chờ thành công sẽ mang chị tới gặp, gấp cái gì."

"Gặp cái gì?" Tưởng Kỳ vừa lúc dọn tô canh cuối cùng đi ra, nghe thấy hai người nói chuyện phiếm liền thuận miệng hỏi, ngồi bên Thẩm Dao, ở trên mặt mặt hai người quét một vòng, "Như thế nào, không cho anh nghe?"Thẩm Tuyển Ý cười: "Không có gì không thể nghe, anh nói không biết vợ tương lai có thể là cái dạng gì mới có thể quản được em, tìm được rồi, trường học em có một giáo sư.

"Tưởng Kỳ vừa nghe cũng thấy hứng thú, cười hỏi: "Gọi là gì, không chừng anh có quen, có thể nói giúp em."

"Em cần cái đó sao?" Thẩm Tuyển Ý cười nhạo, cầm chén xới cơm đưa cho Thẩm Dao, nghĩ nghĩ lại như lơ đãng, hỏi: "Anh rể, anh có quen Phó Thanh Sơ không?"Tưởng Kỳ sửng sốt.

Thẩm Dao quay đầu lại: "Anh có quen sao?"Tưởng Kỳ cười chế nhạo Thẩm Tuyển Ý: "Cậu không phải nói không cần sao? Như thế nào còn hỏi, anh còn cho rằng cậu rất tự tin.

"Thẩm Tuyển Ý nghiêm túc nói: "Biết người biết ta bách chiến bách thắng.

"Thẩm Dao bị cậu đùa đến ngửa tới ngửa lui, cười thiếu chút nữa cầm chén không vững, Thẩm Tuyển Ý thấy coi cười vui vẻ cũng cao hứng, lại hỏi Tưởng Kỳ: "Được được được, đem vợ anh chọc vui vẻ, anh rốt cuộc có biết chi tiết vợ của em hay không?"Thẩm Dao trừng mắt nhìn cậu ta một cái, "Nói chuyện không đúng mực, vợ cái gì vợ, không sợ người chê cười."

"Em không sợ.

"Tưởng Kỳ là người văn nhã, cách thấu kính ý cười đều như là bị mềm hoá, sau một lúc lâu mới cười nói: "Có quen thì có, chính là không thân lắm, chỉ có gặp vài lần.

"Thẩm Dao: "Không nghe anh nói qua.

"Tưởng Kỳ sờ sờ tóc vợ, cười nói: "Là chuyện lúc cao trung, em lại không quen biết kể cho em nghe, sợ em chê không thú vị.

"Thẩm Dao nhấp miệng cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!