Thẩm Tuyển Ý sắc mặt như thường, thanh âm bình tĩnh mà cười: "Người là tôi đánh, Thịnh ca trong lòng tức giận thì tìm tôi, đừng tìm Phó Thanh Sơ gây phiền toái, anh ta là một thầy giáo bình thường, đôi tay kia cũng chỉ cầm được hai quyển sách, sẽ đánh cái rắm.
"Thịnh ca ha ha ha cười rộ lên, nhưng anh ta bỗng nhiên dừng cười biểu tình đột nhiên biến đổi, tàn thuốc trong tay hướng trên mu bàn tay Thẩm Tuyển Ý nhấn một cái, tức khắc có mùi cháy.
Nghiêm Bảo bị dọa đến da đầu tê dại, mồ hôi lạnh ở sau lưng ướt từng tầng từng tầng, duỗi tay muốn đoạt điếu thuốc lại không dám động, thiếu chút nữa quỳ trên mặt đất, trái lại Thẩm Tuyển Ý mày cũng chưa nhăn một cái.
Thẩm Tuyển Ý ngẩng đầu, đôi mắt màu xanh đen không hề gợn sóng, nhàn nhạt nói: "Đừng tìm anh ấy gây phiền toái, có việc tới tìm tôi."
"Nhóc con được lắm.
" Thịnh ca ý vị không rõ nói, không biết là khen hay là cười nhạo, đem tàn thuốc ném trên mặt đất, cười khẽ lại nói: "Thích người kia?"
"Không thích, tôi cùng anh ấy không quan hệ, nhưng nếu anh vì tôi mà đi tìm anh ấy gây phiền toái.
" Trên mặt Thẩm Tuyển Ý lãnh đạm, khóe miệng đang cười cũng sâu một ít, lấy hơi, nói: "Hai ta cùng chết.
"Ánh mắt Thịnh ca lạnh lẽo: "Cậu uy hiếp tôi?"Thẩm Tuyển Ý cầm lấy nửa bình rượu trên bàn, hướng trên vết thuốc trên tay đổ lên, không thèm để ý mà lắc lắc, sau đó nói: "Tôi nghe kia người kia gọi điện thoại, anh ta nói nếu không bồi anh cao hứng, anh ta không tới nữa, anh quen sao?"Thịnh ca ngẩn ra, cười: "Như thế nào? Hoá ra hôm nay tới không phải vì nhận sai, là hưng sư vấn tội?"
Thẩm Tuyển Ý ngồi ở một bên trên sô pha, tầm mắt vờn quanh một vòng, "Tôi không dám, hỏi một chút.
"Thịnh ca tâm nói: Người của tôi cậu cũng đánh rồi, ở trước mặt tôi liền không phục, cậu không dám? Tôi thật không dám.
"Tôi có quen, nhưng không thể nói cho cậu, muốn biết liền tự điều tra đi, thật muốn điều tra ra là ai liền thưởng cho cậu.
" Thịnh ca nghiến răng, ở trong lòng mắng chửi người.
Tiểu tử Thẩm Phong kia theo anh ta cũng lâu, anh ta cũng chơi chán rồi, có lúc nửa thật nửa giả mà nói muốn Thẩm Tuyển Ý, cậu ta cao hứng nói, bằng bản lĩnh của anh.
Thẩm Tuyển Ý không thích bị quản, từ nhỏ đã tàn nhẫn, không có hắn không dám đánh giá, có thể bị Thẩm Phong câu tới tay, khăng khăng một mực đi theo mình chẳng phải tốt sao.
Kết quả chuyện này nháo thành như vậy.
Thẩm Tuyển Ý ngồi đó, nói: "Ha, ngài cũng nói cho người nọ, nói người đó cẩn thận một chút đừng bị tôi điều tra ra.
"**Từ sau ngày đó, Thẩm Tuyển Ý quả nhiên liền không có tới phòng thí nghiệm, tới giờ đi học cũng không tới, Phó Thanh Sơ từ trên bục giảng nhìn lướt qua, lại rũ mắt.
Nửa tháng qua đi, nhiệt độ càng ngày càng cao, đem người sống sờ sờ như nhét ở trong lồng hấp rồi lại nướng nướng, bọn sinh viên cũng không muốn học, cúi đầu chơi di động.
Trần Thanh Uyển cảm thấy từ trước đến nay Phó Thanh Sơ đã lạnh lùng, hiện tại quả thực lại cao hơn một bậc, có thể so với đỉnh Everest còn lạnh hơn, cẩn thận mà hỏi Hứa Dịch: "Này, cậu có biết nguyên nhân hay không?"
"Cái gì?" Hứa Dịch nghiêng đầu.
Trần Thanh Uyển lặng lẽ chỉ chỉ Phó Thanh Sơ, nhỏ giọng nói: "Cậu có cảm thấy giáo sư hình như lạnh lùng hơn hay không, bình thường nói tuy không nhiều lắm, nhưng ngẫu nhiên cũng có thể cùng chúng ta nói giỡn, vì cái gì hiện tại lời nói đều không tiếp.
"Hứa Dịch rũ mắt, nhìn tay, lại ngắm di động, không nói chuyện.
Trần Thanh Uyển tiếp tục suy đoán: "Còn có, Thẩm Tuyển Ý không phải theo đuổi giáo sư của chúng ta sao, trong khoảng thời gian này như thế nào cũng không tới, hai người bọn họ có phải cãi nhau hay không? Tôi nói chứ, giáo sư lạnh lùng như vậy ai có thể theo đuổi được, nhưng mà Thẩm Tuyển Ý này cũng thiếu kiên nhẫn, đoá hoa cao lãnh muốn hái được, không phải đợi nở mới hái được sao.
"Trong lòng Hứa Dịch có một ngọn lửa vô danh, không lựa lời mà nói: "Cậu quan tâm chuyện gì vậy.
"Trần Thanh Uyển sửng sốt, "A?"Hứa Dịch cúi đầu, hít sâu một hơi, hoãn hoãn ngực tắc kia đoàn khí, nhỏ giọng nói: "Thực xin lỗi, tôi còn có báo cáo chưa viết xong.
"Trần Thanh Uyển kỳ quái mà nhìn cậu ta một cái, Hứa Dịch ngày thường rất ôn hoà, vô luận vui đùa cái gì đều có thể cười tủm tỉm cho qua, quả thực ôn nhu như Omega.
Tuy rằng cô là Beta ngửi không ra mùi tin tức tố, nhưng cô suy đoán hẳn là sẽ giống gió xuân, hoặc nước biển, ôn nhu cực kỳ.
Hứa Dịch đứng lên, đi đến bên cạnh Phó Thanh Sơ, nhỏ giọng nói: "Giáo sư, Thẩm Tuyển Ý cậu ấy!! "Phó Thanh Sơ di động đặt trên bàn vang lên, anh lấy ra vừa thấy là giáo viên chủ nhiệm, duỗi tay ngăn lại Hứa Dịch, sau đó nghe: "Thầy Chu, có chuyện gì vậy?"
"Giáo sư Phó à, viện nghiên cứu di truyền bên kia có hạng mục phân đến cho chúng ta, hiệu trưởng nói tôi hỏi thầy một chút gần nhất có thể tiến hành hay không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!