Chương 28: (Vô Đề)

Buổi chiều, Chúc Xuyên tới trường học tìm Phó Thanh Sơ, nghe chuyện Thẩm Tuyển Ý theo đuổi anh cười nửa ngày, bị Phó Thanh Sơ trừng mới ngưng không dám cười.

Chúc Xuyên người này tiện hề hề, lại cùng Phó Thanh Sơ có mười mấy năm giao tình, càng là người duy nhất biết anh là Omega, cũng biết tình huống của ba anh.

Chúc Xuyên giống Kiều Nhạn, thiệt tình hy vọng cậu ta có thể thoát khỏi bóng ma này, tiếp nhận Alpha trên giường dưới giường sinh hoạt vui vẻ.

Uống thuốc cấm cái gì, tổn thương thân thể.

Anh lần trước tới đại học làm việc, nhìn thấy Thẩm Tuyển Ý đem Phó Thanh Sơ đè ở trên tường, cách khá xa không biết bọn họ đang nói cái gì, nhưng Phó Thanh Sơ không đem cậu ta đánh chết, còn cho phép cậu ta theo đuổi mình, liền chứng minh người này vẫn là có hy vọng.

Phó Thanh Sơ mới từ phòng thí nghiệm đi ra, chuẩn bị tới phòng hiệu trưởng thương lượng chuyện giáo sư mới, nhìn thấy Chúc Xuyên đi tới, "Sao cậu lại tới đây?"Chúc Xuyên nói: "Tới quan tâm cậu đã chết chưa, tôi mới về tới Bình Châu liền nghe Mạc Cửu nói cậu ở Lạc Hà Tập xảy ra chuyện, tôi liền nghĩ thầm cậu không phải người đi ra cửa mà không chuẩn bị, chứng minh thuốc ức chế có khả năng đối với cậu vô dụng, gần như là cậu phải sử dụng loại thuốc kia.

"Phó Thanh Sơ mở cửa phòng thí nghiệm lần nữa để Chúc Xuyên vào, rót cho anh ly nước.

Chúc Xuyên dựa vào ghế, không tiếp tục đề tài này, đột nhiên hỏi: "Tôi mới vừa ở bên ngoài gặp được con sói nhỏ của cậu, ánh mắt nhìn tôi giống như muốn ăn thịt người, chó sói nhỏ ăn dấm sao?"Phó Thanh Sơ bất đắc dĩ mà nói: "Cậu đừng để ý đến cậu ta, hở chút lại ăn dấm.

"Chúc Xuyên ngẫm hai lần lời này, ở trong lòng nhấm nuốt mấy lần, dán qua hỏi Phó Thanh Sơ: "Nói thật đi, cậu rốt cuộc có thích cậu ta hay không? Dựa theo tính tình này của cậu, nếu là người không đàng hoàng quấn lấy, sớm đã đánh chết đi."

"Cậu muốn nói cái gì?"

"Đừng giả vờ, trước kia cậu ra sao tôi không biết à, cậu thích loại người cương liệt đi.

" Chúc Xuyên quơ quơ cái ly, nhìn nước bên trong sóng sánh, sau một lúc lâu lại nói: "Nói thật, cậu ta rất hợp sở thích của cậu đi, cuồng vọng lại nổi loạn, làm gì đều cố hết sức, kiêu ngạo nhưng không ương ngạnh.

"Phó Thanh Sơ không nói tiếp, ngồi ở trên cái ghế khác, rũ mắt nhìn tay mình.

Chúc Xuyên lại nói: "Giáo sư Phó, tôi thấy cậu ta kỳ thật cũng được, lớn lên khá xinh đẹp, tính nết cũng hợp với cậu, dáng người càng là không tồi, cũng chính là bởi vì thân phận là Omega, mới không chấp nhận đi.

"Phó Thanh Sơ không muốn phản ứng cậu ta, vẫn là không nói tiếp.

"Kỳ thật không phải người nào đều giống như chú Phó, ông ấy chỉ là trường hợp cá biệt, thế giới này có nhiều Omega bình thường như vậy sao cậu không nhìn, lại cùng ông ấy so sánh làm gì."

"Con sói nhỏ này, tôi thấy cậu ta có thể thỏa mãn cậu, cậu cũng chỉ cùng một mình cậu ta phát!! "Phó Thanh Sơ ngước mắt nói: "Tôi và cậu ta là không thể nào, tôi đã dùng thuốc.

"Chúc Xuyên cách cái ly nhìn anh, đem lời nói nuốt trở lại cổ họng.

Nhiều năm như vậy anh cũng không thấy bên người Phó Thanh Sơ xuất hiện người nào, phụ nữ hay đàn ông cũng tốt, Alpha hay Beta cũng được, nhưng người nào cũng bị cậu ta bài xích ở bên ngoài.

Đột nhiên có Thẩm Tuyển Ý hợp tiêu chuẩn lại còn rất xem trọng, kết quả là thuốc cũng đã dùng?"Khi nào cậu chết nhớ nói cho tôi biết để đi nhặt xác.

" Chúc Xuyên nổi nóng để ly nước lên bàn, "Mặc cậu tìm đường chết đi!"

"Đợi lát.

" Phó Thanh Sơ cũng đứng lên.

Chúc Xuyên quay đầu lại: "Làm gì?"

"Cậu đi với tôi ra ngoài, hẹn Mạc Cửu.

" Phó Thanh Sơ nâng cổ tay nhìn thời gian, nói: "Còn một giờ, chở tôi một đoạn đường.

"Mạc Cửu là người lễ phép, biết chiếu cố tâm ý người khác.

Anh sợ Phó Thanh Sơ có ấn tượng xấu với Lạc Hà Tập, định tìm một nhà hàng khác, hoàn cảnh ưu nhã.

Từ khi biết Phó Thanh Sơ là Omega, Mạc Cửu liền mang theo cảm xúc không giống nhau, lớn mật chờ đợi cùng ám chỉ.

Phó Thanh Sơ không tiếp ám chỉ của anh ta, buổi tối hôm nay anh tới, chính là vì tiêu diệt sự chờ đợi của Mạc Cửu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!