Chương 27: (Vô Đề)

Hô hấp của Thẩm Tuyển Ý vừa nóng vừa nặng, mang theo một mùi máu như có như không, giống như có tay, nắm lấy thần kinh mẫn cảm yếu ớt, bá đạo, không phản kháng được.

Phó Thanh Sơ nắm tay, lại vô tình đem ngón cái Thẩm Tuyển Ý quấn vào, bỗng dưng buông lỏng ra.

Bóng hai người bị ánh đèn chiếu lên tường, như là giao cổ tương điệp, đem phòng tiêm nhiễm ái muội.

"Thẩm Tuyển Ý, còn như vậy thì lập tức cút ra khỏi phòng."

"Từ phòng thí nghiệm cút đi, đến từ phòng ở cút đi, tôi xem như có tiến bộ đi, tôi còn rất năng lực.

" Thẩm Tuyển Ý nắm tay anh, câu cút đi nghe quá nhiều lần, đều trở thành tình thú nhỏ của cậu ta.

Hoặc là anh ấy đánh mình một cái, không đánh là chứng minh anh ấy cũng có chút thích mình.

Thẩm Tuyển Ý ở trong lòng nghĩ xong rồi, không liêm sỉ áp sát lại thấp giọng hỏi: "Đại mỹ nhân, nếu hiện tại tôi hôn mắt thầy, thầy có đánh tôi không."

"!! " Phó Thanh Sơ nhìn mắt Thẩm Tuyển Ý, thiếu chút nữa bị mê hoặc, đột nhiên rút tay ra, bóp chặt cổ cậu ta xoay người đem cậu ta ấn ở trên giường, lạnh giọng nói: "Thật muốn bị đánh?"

"Không muốn, nhưng tôi muốn hôn thầy, tên bác sĩ ngu ngốc kia đã thân thân với thầy, tôi còn chưa được."

"Anh ta cũng chưa làm gì với tôi, lại vô cớ ăn dấm bậy thì cút ngay.

" Nói xong, Phó Thanh Sơ xoay người rời khỏi.

Thẩm Tuyển Ý chưa kịp nói ngủ ngon với anh, còn thuận đường đóng cửa, một bước đúng chỗ, có thể thấy được tức giận không nhẹ.

Thẩm Tuyển Ý lật người lại, tay chống đầu nghĩ, đại mỹ nhân của mình tính tình thật lớn, nhưng mà anh ấy chỉ nổi nóng với mình, người khác đều không thể làm anh ấy nổi nóng như vậy.

Mình cũng thật có năng lực.

Thẩm Tuyển Ý ở trong lòng vui vẻ nửa ngày, cảm thấy áy náy lại lấy ra di động tìm vị trí cảm thấy bình thường, chỉ chụp vết thương, không có bại lộ nơi ở Phó Thanh Sơ.

Ánh đèn phòng ánh đèn là màu ấm, chụp ra tấm hình đầy vết thương thê thảm.

Thẩm Tuyển Ý không có liêm sỉ phát trong vòng bạn bè nói đại mỹ nhân tự mình bôi thuốc cho, hỏi nhân dân quần chúng đều hay không.

Một đám người ở dưới trả lời.

Tống Minh: Đại gia của tôi, hơn nửa đêm phát dâm cái gì, kéo đen.

Triệu Lộ: Thẩm đại gia cậu làm sao mà bị thương thành như vậy, đây là bị một nhóm Alpha tới đánh cậu hay sao, cậu đoạt vợ của ai? Cần tôi tới an ủi không? Hứa Dịch: Cậu không phải nói về trường học sao, làm sao lại đánh nhau, không có việc gì chứ, có ở ký túc xá không tôi tới nhìn cậu.

Trần Thanh Uyển: Đàn em Thẩm để chị ngắm một chút được không? Thẩm Dao: Làm sao bị thương thành như vậy, chị lập tức tới! Lương Văn Văn: QAQ Thẩm ca, có đau hay không, tôi cũng muốn bôi thuốc cho cậu, còn có đại mỹ nhân là ai! Tôi có phải lại có tình địch hay không QAQ.

Thẩm Tuyển Ý trở về nhắn tin cho Thẩm Dao, để cô đừng lo lắng, không có chuyện gì, mới vừa thoát ra lại đột nhiên nhảy ra một cái bình luận mới, làm cậu thiếu chút nữa đem điện thoại ném văng, luống cuống tay chân mà lượm lại.

Phó Thanh Sơ bình luận:? Xong đời.

Chỉ lo khoe khoang, quên chặn anh lại.

Thẩm Tuyển Ý nhanh chóng quyết định click mở Wechat của Phó Thanh Sơ gửi cho anh một tin nhắn: Giáo sư, không bằng thầy cho tôi ba giây để tôi giải thích một chút? WeChat nhắc nhở: Thực xin lỗi, cần phải thêm bạn tốt với đối phương.

Thẩm Tuyển Ý mở giao diện thêm bạn tốt, thành khẩn xin lỗi, lưu loát vắt hết óc mà suy nghĩ một chuỗi từ, đã gửi qua.

Đối phương cự tuyệt lời mời bạn tốt của bạn.

Thẩm Tuyển Ý ghé vào trên giường phiền muộn, lúc trước quá quậy phá, luôn chọc anh ấy nổi nóng, hiện tại muốn theo đuổi vợ cũng thật khó.

Thẩm Tuyển Ý khó chịu nửa ngày, ngửi thấy trên khăn trải giường có mùi tuyết tùng thanh đạm trên người anh ấy, không bao lâu liền cảm thấy mình có phản ứng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!