Thẩm Tuyển Ý bị đánh liên tục, vết thương trên người đếm không xuể, nhưng đại mỹ nhân ở phía sau xác định không chống đỡ nổi.
Ngày đầu tiên cậu tới Bình Châu, thấy anh bị người bóp cổ trong ngõ nhỏ, nếu không phải mình qua đi gặp chuyện bất bình cứu anh ấy, sớm không biết sẽ thành cái dạng gì.
Thẩm Tuyển Ý mắt như hổ rình mồi nhìn vài người, nói ngắn gọn: "Bằng không thầy lên lầu, bọn họ là tới tìm tôi, hơn phân nửa sẽ không đuổi theo thầy, thầy đi tìm bọn Hứa Dịch đi.
"Phó Thanh Sơ nhìn mặt Thẩm Tuyển Ý, nhàn nhạt nói: "Tôi không đi."
"A" Thẩm Tuyển Ý nghiến răng nói: "Thầy làm sao không nghe lời tôi nói vậy, chạy nhanh đi, lưu lại chỉ vướng bận.
"Phó Thanh Sơ mắt nhìn thẳng nói: "Thân là thầy giáo, không có đạo lý bỏ học sinh của mình lại rồi bỏ trốn, cậu đi tôi lưu lại."
"Không phải, người bọn họ tới trả thù lại không phải thầy, thầy lưu lại làm gì, lại nói thầy là một Beta, bên kia là hai Alpha, thầy có thể đánh được ai?" Thẩm Tuyển Ý giật giật cánh tay, chậm rãi nói: "Năm phút đồng hồ, tôi sẽ lên tìm thầy, nhanh đi.
"Phó Thanh Sơ sửng sốt, Beta? Cậu ta không phải đã biết mình là Omega sao? Lúc anh đang xuất thần, kẻ kia không kiên nhẫn duỗi tay chỉ lại đây chửi ầm lên: "Đã xong chưa, ông đây không rảnh chờ tụi mày, rượu mời không uống thì cho ăn gậy gộc đi, đánh!"Kẻ đó nói xong, lui về phía sau, tay duỗi ra: "Lên!"Thẩm Tuyển Ý bảo vệ Phó Thanh Sơ ở phía sau, nắm tay đấm thẳng về phía tên kia, giây tiếp theo cổ tay của cậu đã bị ống thép hung hăng đập lên.
Phanh một tiếng, thậm chí Phó Thanh Sơ cảm giác mình nghe thấy được tiếng ống thép đập bể ống tay Thẩm Tuyển Ý, nhưng cậu cũng không rên một tiếng.
Tên cầm đầu không sợ hãi mà khoanh tay ôm ngực nhếch miệng cười, di động bỗng nhiên vang lên, ông ta lấy ra nghe điện thoại, trên mặt còn treo nụ cười không tiêu tán, vừa nghe người trong điện thoại nói, nhíu mày: "Cút mẹ mày, tao lấy một phần tiền còn mẹ nó bị thương, thù này tao phải báo thù."
"Mày đang thả rắm sao, tao sợ quá, kệ mẹ nó báo nguy hay không, dù sao tao cũng có biện pháp ra ngoài."
"Mày cho rằng tao coi trọng tiền của mày, tao thiếu chút tiền ấy? Nếu không phải mày hầu hạ anh Thịnh vui vẻ, anh ấy nhờ tao, tao có thể giúp mày? Cút."
"Tao hiện tại không có hứng thú với mày, chờ tao trước giết chết nhãi ranh này, chơi đại mỹ nhân này rồi nói sau.
"Tên đó thấy Thẩm Tuyển Ý bảo vệ Phó Thanh Sơ chặt sẽ phía sau lưng, mày nhăn giống như vỏ cây, nắm di động giương giọng mắng: "Kệ mẹ ngươi có hay không, bốn người đánh không lại một người, bắt cho tao người đằng sau, để tao sung sướng trước.
"Trong đó một tên nhanh chóng vòng qua tên đó tới trước mặt Phó Thanh Sơ duỗi tay muốn kéo anh đi, bị Thẩm Tuyển Ý một phen cầm cánh tay kéo về phía sau, lại che chắn kín mít.
"Phế vật, tao nuôi tụi mày có ích lợi gì.
"Bốn tên còn lại như tổ ong nhào lên, Thẩm Tuyển Ý lại không thể song quyền khó địch bốn tay, huống hồ bọn họ đều cầm ống thép trong tay, lại che chở cho Phó Thanh Sơ, hơn phân nửa là bị đánh.
"Bốp!"
"Bốp!"Từng cái đập lên lưng, Thẩm Tuyển Ý trước sau không có kêu ra tiếng, mồ hôi chảy đầy người mà vẫn bảo hộ Phó Thanh Sơ, còn có thể cười: "Đại mỹ nhân, thầy xem thầy không chạy, tôi bị đánh nặng hơn, áy náy sao?"Đại mỹ nhân không để ý đến cậu ta tận dụng mọi thứ tìm niềm vui, ngẩng đầu nhìn kẻ cầm đầu ở không xa, hơi hơi giương giọng nói: "Ông kêu gì."
"Hỏi tao tên gì, muốn chơi cùng tao sao?" Tên đó hắc hắc cười, hai tay bỉ ổi chà xát, cười dâm đãng đến gần vài bước: "Mày lại đây, ca ca liền nói cho mày nghe.
"Phó Thanh Sơ mới vừa nhấc chân đã bị Thẩm Tuyển Ý một phen kéo đến phía sau, ngữ khí hung ác: "Thầy mẹ nó thành thật đợi, đi đâu!"Phó Thanh Sơ bị biểu tình của cậu doạ sợ giật mình hai giây, hai người đối chọi gay gắt lâu ngày, vẫn là lần đầu tiên thấy cậu ta như vậy, đôi mắt màu xanh đen lộ ra tia tàn nhẫn, là một con sói con chân chính.
"Không có việc gì, buông tay."
"Đánh rắm, trừ phi tôi chết, bằng không thầy ở chỗ đó không được nhúc nhích, tôi không bảo vệ được, làm sao có thể nói thích người ta được, thành thật trốn phía sau đừng chạy lung tung.
"Trái tim của Phó Thanh Sơ khẽ run, tự động vứt bỏ câu thích cùng bảo vệ, thu tay lại, nói: "Tôi không cần cậu bảo vệ."
"Thầy có cần hay không là chuyện của thầy.
" Thẩm Tuyển Ý hừ lạnh một tiếng, không rảnh nói nhiều lời, chỉ là theo bản năng dùng lời nói tàn nhẫn dọa sợ anh: "Bảo vệ thầy tôi vui, thành thật đợi, dám đụng tôi tôi đập chết thầy.
"Phó Thanh Sơ không bị cậu ta dọa sợ, con ngươi khẽ run, không ai dám nói chuyện với anh như vậy.
Kẻ kia bị hai người bọn họ trong thời điểm này còn có thể "Tán tỉnh" kinh ngạc vài giây, lại bị giọng nói thô lỗ lại bá đạo của Thẩm Tuyển Ý làm hoàn hồn, sắc mặt lạnh lẽo cười nhạo "Không biết sống chết.
"Thẩm Tuyển Ý như là không cảm giác được đau, có thể đánh liền đánh, trực tiếp dùng thân mình che chắn, bởi vì là mùa hè, mặc ít đồ, không bao lâu trên mặt trên người toàn máu.
Ánh mắt Phó Thanh Sơ lạnh lùng nhìn chằm chằm kẻ đứng đằng xa, nghe tiếng ống thép đánh vào người, tiếng nắm tay đánh lên mặt, hơi hơi nắm chặt quyền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!