Chương 24: (Vô Đề)

Thẩm Tuyển Ý đi tới, không phân trần mà kéo tay Phó Thanh Sơ, "Tôi có lời muốn nói với thầy, cho tôi năm phút, nói xong tôi liền cút.

"Phó Thanh Sơ nhìn vẻ mặt của cậu, lại cảm giác được trên cổ tay thấm ướt, vừa nhìn thấy là vết thương trong lòng bàn tay lại nứt ra bị chảy máu, nhất thời không phản kháng mà bị cậu ta lôi đi, chỉ kịp quay đầu lại hơi hơi gật đầu tạ lỗi với Mạc Cửu.

Mạc Cửu nhìn Phó Thanh Sơ, lại nhìn Thẩm Tuyển Ý, yên lặng không tiếng động mà cắn răng.

Vừa rồi ở trên lầu, anh suýt nữa mất khống chế.

Lúc cậu ta tới gần, tay Phó Thanh Sơ đang chống tường nhìn thấy cậu ta một cái, giọng nói thấp như là đè nén trong lồng ngực, vừa thấp vừa ách, "Bác sĩ Mạc, tôi không chấp nhận ai đánh dấu, xin anh tôn trọng tôi.

"Đôi mắt Mạc Cửu đỏ bừng, không biết có phải bị tin tức tố ảnh hưởng hay không, tuy rằng Alpha sẽ không tự phát tình, nhưng sẽ bị tin tức tố của Omega ảnh hưởng dẫn tới phát tình bị động.

Anh cắn răng nói: "Nhưng mà cậu sẽ chịu đựng không nổi! Cậu như vậy căn bản không thể ra khỏi đây được! Cậu tình nguyện chết cũng không tiếp nhận đánh dấu tạm thời sao?"Mạc Cửu có chút mất lý trí, anh thích Phó Thanh Sơ lâu rồi, nhưng đối với Phó Thanh Sơ mà nói, anh cũng chỉ là người xa lạ gặp được hai lần, câu hỏi này thật sự là hơi quá mức.

Phó Thanh Sơ: "Chúc Xuyên đã nói chuyện thuốc cấm với anh, anh nên biết tôi sẽ không chấp nhận bất luận kẻ nào đánh dấu, tôi lựa chọn tin tưởng anh, tin tưởng anh có thể giúp tôi che giấu thân phận, mà không phải làm anh thừa dịp Thẩm Tuyển Ý rời đi mà đánh dấu tôi."

"Thẩm Tuyển Ý.

" Ánh mắt Mạc Cửu lơ đãng liếc cầu thang một cái, hỏi: "Cậu có phải!! Có phải thích Thẩm Tuyển Ý hay không?"Ý thức của Phó Thanh Sơ đã không rõ lắm, chỉ dựa vào bản năng nói chuyện, nói một lúc nghỉ một lúc.

Trong lòng Mạc Cửu hiện ra sự ghen ghét, thiêu đốt lý trí của anh.

Xem ra, vừa rồi Thẩm Tuyển Ý nhìn Phó Thanh Sơ là ánh mắt ghen tuông, cái loại muốn cướp đoạt dấu trong lòng ngực mình mà chiếm hữu, còn công kích mình, cùng với vì Phó Thanh Sơ cự tuyệt mà bị tổn thương.

Anh đều thấy.

"Các người là thầy trò, không được cho phép! Một khi bị trường học biết, cậu cùng cậu ta đều sẽ bị khai trừ, cậu có thành tựu lớn như vậy, chẳng lẽ phải vì một Alpha suốt ngày đánh nhau mà chặt đứt tiền đồ sao!"Lời nói không lựa lời, nhưng lại là lời nói thiệt tình của Mạc Cửu, ở trong mắt anh, loại người như Thẩm Tuyển Ý cùng Phó Thanh Sơ quả thực là hai thế giới cực đoan.

Phó Thanh Sơ ngưng một hồi, thấp giọng nói: "Bác sĩ Mạc, tôi nghĩ chúng ta hẳn là không có quen thân đến nỗi anh có thể cho rằng có thể tự tiện chỉ trích tôi."

"Xin lỗi.

"Phó Thanh Sơ chống tường đi tới nhà vệ sinh, thấp giọng nói: "Không cần."

"Nếu tôi mạnh mẽ đánh dấu cậu thì sao!" Mạc Cửu nhìn bóng dáng gian nan bước đi của anh, cắn răng hỏi: "Cậu sẽ thế nào? Giết tôi sao?"Phó Thanh Sơ rũ mắt, lông mi tạo thành bóng mờ cười tự giễu, "Vậy coi như Chúc Xuyên nhìn lầm rồi người.

"Mạc Cửu nắm chặt quyền, nghiến răng kêu ken két.

Lời nói uyển chuyển lại nói trắng ra, Mạc Cửu bị anh làm nghẹn nói không ra lời, trong không trung vang lên tiếng hít thở giằng co giữa hai người, sau một lúc lâu anh mới suy sụp mà thở dài.

"Tôi quen ông chủ của nơi này, anh ấy là Omega, tôi đi hỏi một chút xem anh ấy có thuốc ức chế không, cậu đi với tôi không?"Mạc Cửu có tâm tư, anh ta cho rằng Phó Thanh Sơ sẽ khuất phục, sẽ cho mình đánh dấu tạm thời, cho nên ngay từ đầu không nói chuyện có quen biết ông chủ nơi này.

Tuy rằng đánh dấu tạm thời đại biểu không được bất cứ thứ gì, nhưng thân thể người này sẽ nhớ kỹ một đoạn thời gian bị mình ảnh hưởng, còn có chính là sẽ lây dính mùi vị của mình, nếu Thẩm Tuyển Ý lại quay trở lại, cậu ta nhất định sẽ ngửi thấy.

Anh muốn ở trước mặt Thẩm Tuyển Ý, thoáng biểu thị công khai một chút chủ quyền.

Tin tức tố của Phó Thanh Sơ không phải hiếm, mùi hương ở nhà hàng hỗn loạn, Thẩm Tuyển Ý lại nổi nóng, bị mùi máu của mình che đi, cho nên mới nhất thời không phát hiện.

Nhưng anh xem nhẹ lực kiềm nén của Phó Thanh Sơ.

- Thẩm Tuyển Ý đem người kéo đến một góc, nắm chặt tay, đem miệng vết thương che đi.

"Cậu mới đánh nhau?" Phó Thanh Sơ nhìn miệng vết thương của cậu ta, nhíu mày hỏi.

"Ừ.

" Thẩm Tuyển Ý nói: "Gặp chuyện bất bình, vốn dĩ muốn đi lên tìm thầy, bị vướng.

"Phó Thanh Sơ sửng sốt, tìm mình? Anh cho rằng Thẩm Tuyển Ý kiêu ngạo như vậy, bị mình một hơi khẳng định đã sớm đi rồi, trăm triệu không nghĩ tới cậu ta thế nhưng nói đi lên tìm mình, nhất thời không biết nên tức hay nên cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!