Chương 23: (Vô Đề)

Phó Thanh Sơ nhẹ nhàng thở dài một hơi, ngực khó chịu, liều mạng nhịn xuống kích động mở cúc cổ áo.

Có lẽ đó là định kiến.

Từ tận đáy lòng, anh cảm thấy Thẩm Tuyển Ý sẽ ghét anh, dường như mọi sự kiên trì của anh suốt 13 năm qua đều trở nên vô nghĩa.

Anh bại lộ thân phận Omega, lộ hình xăm trên lưng, không thể tiếp tục động dục trước mặt hắn nữa.

Lớp ngụy trang đó, có còn hơn không, chính là tầng giấy cửa sổ mỏng manh cuối cùng của anh.

"Giáo sư Phó, cậu có khỏe không?" Mạc Cửu muốn chạm vào anh, muốn ôm ấp, hôn môi, cướp đoạt.

Đánh dấu.

Mặc dù anh ta không cứng rắn đến vậy.

Xét đến cùng anh ta vẫn là một Alpha trên cao đã quen cướp đoạt.

Cánh tay Phó Thanh Sơ run run chống trên đất, kiên cường đứng lên, lắc đầu, "Không, không sao."

Khi anh nói lời này hô hấp cực kỳ gấp gáp, vừa chìm vừa nặng.

Mạc Cửu là bác sĩ, công việc không liên quan đến Gen học lắm nhưng vẫn hiểu rõ tình hình cơ thể con người.

Phó Thanh Sơ nhìn như lý trí vẫn còn, mà thân thể lảo đảo sắp ngã không lừa được anh ta.

Trong mắt anh đầy hơi nước mông lung.

Vẻ lạnh lùng cấm dục lần trước gặp đã tan biến không sót lại chút gì.

Đôi môi đỏ mọng, cái cổ trắng nõn cũng ửng hồng, đôi mắt mờ sương nhưng vẫn cố chống đỡ, thân thể run nhẹ khó nhận ra.

Có thể ngã vào vực sâu của dục vọng bất kỳ lúc nào.

Như vậy cũng không tốt hơn bao nhiêu, trái lại càng khơi dậy khát vọng chinh phục của Alpha!

Anh ta chắc chắn nếu Phó Thanh Sơ ra ngoài sẽ bị Alpha không sợ chết xông lên xé tan thành từng mảnh, cưỡng ép chiếm lấy, mở ra hết thảy.

Trên xe anh ta có thuốc ức chế phòng trường hợp khẩn cấp, nhưng đó là thuốc cho Alpha, thuốc ức chế của Alpha và Omega không giống nhau.

Mạc Cửu suy nghĩ một lúc lâu, bỗng nhiên duỗi tay nắm chặt cổ tay anh, thấp giọng nói: "Giáo sư Phó, tôi biết đề nghị này có hơi quá đáng, nhưng tôi đảm bảo tôi không có ý xâm phạm cậu.

Tôi xin thề."

Phó Thanh Sơ nghiêng đầu, "Xin lỗi, tôi không chấp nhận đánh dấu tạm thời."

Mạc Cửu sững sờ.

Anh ta còn chưa mở lời, anh làm sao biết mình muốn nói gì? Nhất thời bị nghẹn, ngượng ngùng gãi gãi chóp mũi.

Hiện tại tỉnh táo nghĩ lại, Phó Thanh Sơ từ chối Thẩm Tuyển Ý và cũng không chọn anh ta.

Anh chỉ chọn người có tính công kích ít hơn mà thôi.

Là một Alpha mà anh ta còn cảm nhận rõ ràng sự áp chế của Thẩm Tuyển Ý, huống chi Phó Thanh Sơ sắp đến kỳ phát tình.

Với anh, gần như trí mạng.

Mạc Cửu không để ý đến cảm giác khó chịu, lo lắng nói: "Nhưng tình trạng của anh rất tệ! Chỉ cần cắn nhẹ truyền vào một chút tin tức tố là có thể xoa dịu được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!