__________________
Mạc Cửu đang ăn liên hoan với đồng nghiệp trong đơn vị, các bác sĩ khoa khác vẫn ở đó nên anh ta không thể bỏ đi được.
Chìa khóa xe còn để trong phòng, phải quay lại lấy.
Anh ta đi được hai bước, bất an quay lại, "Phó tiên sinh, thầy đợi tôi hai phút, tôi sẽ quay lại ngay."
Tình huống hiện tại với anh mà nói không quá xa lạ.
Gần đây thường xuyên có cảm giác như vậy.
Khô nóng, dính dính, có đồ vật không khống chế được chảy ra, khiến anh càng ngày càng buồn bực.
Mạc Cửu đã đi rồi, Phó Thanh Sơ đứng không vững hoa mắt váng đầu.
Chút ý thức còn sót lại nhắc nhở anh, đi ra ngoài với tình trạng này tuyệt đối không thể về đến nhà.
Xe của anh chưa sửa xong, hôm nay ngồi xe công cộng tới, ra ngoài quá nguy hiểm.
Phó Thanh Sơ lui về sau một bước, mất tự nhiên tránh Mạc Cửu động chạm, hơi nhíu mày cố chống đỡ, âm thanh khàn khàn: "Bác sĩ Mạc, không nên làm phiền anh."
Mạc Cửu thầm mến anh một thời gian rồi.
Cả ngày quấn lấy Chúc Xuyên gặng hỏi, mà dạo này không biết Chúc Xuyên đang bận làm gì, hiếm khi trả lời anh ta, khiến anh ta sắp hết hy vọng.
Kết quả bất ngờ gặp mặt.
Đây không phải duyên phận thì là gì!
Mạc Cửu khó nén kích động nắm cổ tay anh, thấp giọng áy náy nói: "Tôi không có ý gì đâu.
Tôi cảm thấy thân thể cậu không ổn lắm.
Nếu cậu lo lắng, vậy tôi chỉ đưa cậu đến tầng trệt tòa nhà, được không?"
Kiều Nhạn nói không sai, Mạc Cửu là một người đàn ông khá tốt, hiểu biết nhiều, lễ nghĩa đúng mực.
Ngay cả khi nắm chặt tay anh cũng chỉ nắm cổ tay, rất lịch sự.
Giọng anh ta rất nhẹ nhàng.
Cho dù đang lo lắng cũng không khiến người ta cảm thấy khẩn trương hay khó chịu.
Chỉ cảm thấy đó là sự lo lắng thuần túy.
Phó Thanh Sơ như nhũn ra, trực giác cảm thấy thuốc ức chế đã hết tác dụng.
Cũng có thể do chất cồn thôi thúc.
Lâu lắm rồi anh không uống rượu.
Tuy rằng tác dụng của thuốc ức chế gần bằng không, và anh đang trên đà mất khống chế.
Tính tự chủ hơn người cộng thêm chút dược hiệu ít còn hơn không, chưa đến mức khiến anh mất khả năng suy nghĩ và năng lực hoạt động.
"Không cần, cảm ơn ý tốt của bác sĩ Mạc."
Mạc Cửu cảm thấy trong không khí có mùi hương trong trẻo ngọt ngào thoáng qya.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!