Chương 20: (Vô Đề)

_____________

"Tôi hợp nha."

Phó Thanh Sơ đơ mặt, theo bản năng dời mắt, ổn định tin tức tố hơi loạn.

Cứ cho rằng Thẩm Tuyển Ý đã biết anh là Omega, anh vẫn không thể thản nhiên dùng thân phận Omega nói chuyện với hắn.

Phó Thanh Sơ tổ chức lại hệ thống ngôn ngữ, lạnh giọng nói: "Đã bảo cái gì nên nói cái gì không nên nói, phải biết chừng mực.

Tôi là thầy giáo cậu."

"Không sao, tôi trốn tiết cả ngày, không học tiết của thầy, không được coi là sinh viên thầy."

"...."

Phó Thanh Sơ bị dòng logic này làm kinh ngạc nửa giây, nhìn lên đúng lúc va vào ánh mắt hắn.

Lông mi mất tự nhiên run run, cảm giác trái tim cũng vi diệu run lên một cái.

"Thật mà." Thẩm Tuyển Ý nửa thật nửa giả cười nói: "Nếu thầy không suy xét đến tôi, tôi không thèm nghe thầy nói nữa.

Tôi mạnh hơn vị bác sĩ kia, của tôi lớn hơn của Thẩm Khai Nguôi.

Này nhé, ngày đó thầy đưa cho tôi cái quần lót, so so một chút, có khi bằng hai lần của thầy gộp vào, ít nhất cũng phải 1,5? Tóm lại thầy chọn tôi tuyệt đối không thiệt."

Thẩm Tuyển Ý trẻ tuổi, không giống mấy tay già đời dục cầm cố túng, nghĩ sao nói vậy.

Mấy lời cấm trẻ em dưới 18 tuổi này muốn nói liền nói thẳng tưng, không chút nào quanh co lòng vòng.

Nhưng cũng khiến Phó Thanh Sơ rung động.

Xưa nay chưa người nào bộc lộ thẳng thắn, mang theo dã tính nguyên thủy nói chuyện với anh như vậy.

Phó Thanh Sơ ổn định nhịp tim, cắn răng nói: "Không biết nói chuyện thì cút ra ngoài."

Thẩm Tuyển Ý nhỏ giọng u uất: "Nói thật cũng không cho nói, thầy là giảng viên mà không muốn khám phá tri thức, toàn bạo lực bóp tắt sự tò mò của sinh viên.

Hay là thầy cởi, chúng ta so? Tôi là danh xứng với thực...! được rồi."

Phó Thanh Sơ không thèm care hắn, quay người đi mở cửa sổ.

Tuy rằng tin tức tố mạnh mẽ của Thẩm Tuyển Ý có thể áp chế mùi hương trên người anh, nhưng hai người cách nhau rất gần, hơn nữa tin tức tố của Alpha và Omega luôn hấp dẫn lẫn nhau.

Rất khó bảo đảm sẽ không xảy ra chuyện gì.

Trời nóng, Phó Thanh Sơ lấy điều khiển mở điều hòa xong mới ngồi xuống, trầm mặc băng bó vết thương cho hắn.

"Bật điều hòa mở cửa sổ, tật xấu gì vậy."

"Im đi."

Thẩm Tuyển Ý: "Ồ", xoa cằm cười hì hì tới gần, "Giáo sư, thầy đụng cằm tôi, hình như nứt xương rồi, thầy sờ xem."

"Nói chuyện cẩn thận." Phó Thanh Sơ hơi ngừng tay, nhàn nhạt uy hiếp nói: "Không muốn tay bị phế thì ngoan ngoãn chút."

Sau khi mẹ mất, Thẩm Tuyển Ý chưa từng dùng một xu của Thẩm gia.

Hắn giúp người ta đánh rất nhiều trận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!