Chương 18: (Vô Đề)

Thẩm Tuyển Ý thu ánh mắt, khóe miệng mang theo ý cười tối nghĩa không rõ, như đang châm chọc.

Hứa Dịch nhìn hắn, muốn nói lại thôi.

Muốn hỏi hắn có phải đã thật sự bỏ cuộc không theo đuổi cậu ta nữa không, nhưng cảm thấy hỏi như vậy quá đau lòng.

Thẩm Tuyển Ý rất tốt.

Mặc dù việc hắn thích mình tạo thành một ít rắc rối nhưng không gây áp lực.

Bởi vì từ khi bắt đầu hắn không yêu cầu cậu ta phải đáp lại.

Chưa bao giờ bỏ qua lễ phép cơ bản, càng không táy máy tay chân, tặng đồ cũng là những thứ cậu ta muốn, tình cờ gọi ra ngoài ăn cơm cũng không dây dưa.

Đó là lý do vì sao cậu ta không thể nói nặng lời với hắn.

Nếu không phải cậu ta thích Phó Thanh Sơ từ lâu, biết đâu sẽ thích Thẩm Tuyển Ý.

Dù sao hắn tốt như vậy.

"Ngày mai cậu có bận gì không?" Hứa Dịch hỏi.

Thẩm Tuyển Ý nghiêng đầu: "Hả? Không bận gì, anh có việc nhờ tôi làm?"

Hứa Dịch sờ mũi, "Ngày mai là sinh nhật tôi.

Cậu rảnh thì đến tham dự nha? Không có người ngoài, bạn học trong phòng thí nghiệm thôi, cậu cũng quen."

Thẩm Tuyển Ý quay đầu, nhìn người đàn ông còn đang nói chuyện với Thẩm Khai Tễ, mãi lâu sau mới thu tầm mắt về nhìn Hứa Dịch, nở nụ cười: "Giáo sư Phó của anh có đi?"

Hứa Dịch ngu người, không tự chủ được nhìn theo ánh mắt hắn: "Chưa biết, tôi không dám mời anh ấy, không biết giáo sư Phó có đi không.

Cậu muốn đi..."

Thẩm Tuyển Ý xua tay, nói: "Anh ta đi thì tôi không đi, anh đỡ phải kẹp ở giữa khó xử."

Nói xong, hắn nhấc chân đi về phía cầu thang.

Hứa Dịch nhìn bóng lưng hắn, há miệng, cảm thấy có cái gì bỗng nhiên biến mất, vắng vẻ.

Trần Thanh Uyển ăn sáng xong, ném rác vào thùng, rửa tay sạch sẽ đi mở cửa, thấy Hứa Dịch đứng đơ tại chỗ, gọi: "Người ta đã đi rồi còn nhìn.

Lúc theo đuổi cậu tìm mọi cách ném đi, bây giờ người ta nói không theo, cậu lại không muốn.

Hứa công tử sao cậu khó phục vụ thế."

Hứa Dịch lấy lại tinh thần, cụp mắt xuống hơi xấu hổ, "Cậu nói linh tinh gì vậy."

Thẩm Tuyển Ý xách quà đi xuống, cuối cùng nghiêng đầu nhìn phương hướng phòng thí nghiệm.

Nhưng bởi vì đứng dưới hành lang, chỉ có thể nhìn thấy mái hiên nóc nhà.

Triệu Lộ hỏi hắn thích Hứa Dịch cái gì.

Thích thứ mà hắn không thể nào có được.

Như người lữ hành trong bóng tối, nhìn người khác nâng mặt trời trong tay.

Người kia vô tình nhìn thấy hắn, không keo kiệt chia sẻ, ôn nhu mời hắn cùng chạm vào mặt trời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!