Thật lâu rồi không có nghe thấy có người gọi cả tên lẫn họ để mắng anh.
Anh rất nhớ em.
Chúc Xuyên ngẩng đầu, nhìn ánh mắt cực kỳ trầm lặng của Bạc Hành Trạch, kín đáo mà không bộc lộ ra, cười nhạo: "Tôi không biết, Bạc tổng vậy mà có sở thích như thế này, thích người khác mắng anh sao?"
Bạc Hành Trạch nhìn Chúc Xuyên từ trong lòng ngực hắn tránh ra, lui về phía sau một bước, đứng thẳng người, tựa như một con nhím bị chạm vào vảy ngược, trong mắt chỉ toàn phòng bị và chán ghét.
"Chúc Xuyên."
"Bạc tổng.
" Chúc Xuyên nhìn hắn, vẻ mặt lần đầu trở nên lạnh lùng, mang theo ý mỉa mai rõ ràng: "Đứng ở chỗ cao, cũng học được kiểu hẹn cɦịƈɦ rồi sao, chỉ là thực đáng tiếc, hiện tại tôi thích phụ nữ."
Bạc Hành Trạch hơi nhấp môi, tùy ý Chúc Xuyên châm chọc hắn, cái gì cũng chưa nói, chờ tới lúc sự trầm mặc giữa hai người lớn đến mức bao phủ cả phòng họp, mới nhẹ nhàng mở miệng, "Trước kia em cũng nói mình không thích đàn ông, chỉ thích anh."
Tiếng nói của hắn trầm thấp, hơi thở đều đều nhìn không ra nóng nảy, như là vĩnh viễn bình tĩnh có thể bóp chặt mạch máu của Chúc Xuyên.
Lúc học cao trung đám bạn xấu của Chúc Xuyên nghe nói hai người bọn họ ở bên nhau đều nói không hợp, Chúc Xuyên khống chế không được Bạc Hành Trạch, người như vậy không ai khống chế được.
Chúc Xuyên nghe xong lời này căn bản không để ý, bóp cổ Bạc Hành Trạch, ngồi trong chỗ tối, chứa ý cười hỏi hắn: "Tôi không thể khống chế được cậu sao."
Nhiều năm trôi qua, Chúc Xuyên vẫn nhớ rõ ánh mắt ngày đó của hắn, u ám như là ánh lửa đến từ địa ngục, thiêu đốt đến đám linh hồn cuối cùng, như muốn làm anh bị phỏng.
"Tôi chỉ khuất phục cậu."
Đây là lần duy nhất Bạc Hành Trạch nói lời tâm tình với anh, kỳ thật không phải lời tâm tình, càng như là hứa hẹn.
Nhưng mà lúc trước hứa hẹn càng nhiều, Chúc Xuyên cảm thấy mình đã chịu áp bức nhiều bao nhiêu, anh kéo cổ áo của mình ra, trên là da trắng nõn là những vết xanh tím trải dài.
"Có nhận ra cái này không?"
Chúc Xuyên từ trong ánh mắt của Bạc Hành Trạch thấy sự phẫn nộ cùng với biểu cảm đột ngột trầm xuống, anh biết đây là biểu hiện tức giận của Bạc Hành Trạch, người này nóng giận không giống người khác.
Không quậy.
Không ầm ĩ.
Thậm chí không nói gì, ngoại trừ mày cau lại và biểu cảm trầm xuống, nếu không phải người cực kỳ thân thiết cũng không phát hiện ra hắn nổi giận, Chúc Xuyên biết, là bởi vì mỗi lần sau đó, mình sẽ bị trừng trị rất thảm.
Có một lần cuối kỳ, anh đi uống rượu với đám bạn xấu.
Thời điểm Bạc Hành Trạch chạy tới, thấy cậu đang ôm vai một cô gái, ý thức mơ hồ không biết đang nói gì, quá ồn, cậu nghe không rõ.
Cô gái đó mặc váy ngắn hở ngực, trên dưới không che chắn kỹ, mềm mại làm nũng bưng ly rượu đút cho cậu uống, tửu lượng của Chúc Xuyên không tốt làm người phẫn nộ, khuôn mặt trắng nõn bị rượu làm cho mờ mịt mà lộ ra một lớp phấn hồng, mê người cực kỳ.
Chúc Xuyên lúc đó còn nhỏ, tuy rằng là Beta, nhưng sống trong nhung lụa, thoạt nhìn yếu ớt như Omega.
Bạc Hành Trạch đè cơn giận lại, đi tới nắm lấy cánh tay của Chúc Xuyên túm cậu lên, không nói lời nào mà đi ra ngoài.
Cô gái bị hắn làm cho hoảng sợ, ly rượu đổ lên trên quần áo, thất thanh kinh hô: "Cậu làm gì vậy."
Đám bạn xấu có hai người cùng khối, nhưng cũng không quen thân, nhưng đều là loại hình như Chúc Xuyên, đều là tính của đám con nhà giàu, thấy hắn túm Chúc Xuyên, toàn bộ đứng lên.
"Mày là ai, buông tay."
"Này, Bạc Hành Trạch cậu làm gì vậy, anh Xuyên tới chơi với tụi này cũng không được sao?"
"Cũng chỉ chơi mà thôi, cho mình là bạn trai của Chúc Xuyên rồi quản quá rộng đi, mày cũng không tiểu ra rồi tự soi gương xem, là cái đức hạnh gì, mày xứng đôi với cậu ấy sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!