"Bạc tổng, mời tới bên này."
Bên trong khu du lịch ồn ào có một người đàn ông mập lùn vươn tay, ân cần chỉ dẫn một người đàn ông lạnh lùng ít nói đi về phía trước.
Người đàn ông vẫn không nói chuyện, sắc mặt không tính là tốt lắm, nhưng cũng không đánh giá hoàn cảnh như vậy, người đàn ông mập mạp tự giới thiệu: "Tôi là Thiệu Vĩnh Xương, là giám đốc của công ty Hồng Diệp chi nhánh Bình Châu, Chu tổng hiện tại đang đi công tác, tôi sẽ tiếp đãi ngài."
Bạc Hành Trạch "Ừ" một tiếng, Thiệu Vĩnh Xương không biết tính nết của vị tổng giám đốc khu vực châu Á này, chỉ là nghe đồn thủ đoạn của hắn ta tàn nhẫn, sát phạt quyết đoán chưa bao giờ nói tình cảm.
Lần này đi thị sát công ty chi nhánh, tên Chu tổng cáo già kia đem con dao kề trên cổ ông ta, còn mình thì chuồn mất.
Thiệu Vĩnh Xương lau mồ hôi lạnh, thật cẩn thận mà thử nói: "Nơi này hoàn cảnh có hơi ồn ào, không biết Bạc tổng ngài có định ở chỗ này hay không hay có chuyện khác?"
Bạc Hành Trạch vừa định nói chuyện, bước chân bỗng nhiên dừng lại, mày lập tức cau lại.
"Còn chưa từ bỏ người đã làm chấn động cõi lòng của ta, còn chưa trưởng thành thì từng có thì không phải tiếc, thà làm người ngã vào hồng trần, làm người có cảm giác đau! ! "
"Không tin thì sẽ tương đương mất đi, vô tình với thế giới nói người nhìn như ai! ! "
Thiệu Vĩnh Xương phát hiện hắn dừng chân, nghi hoặc theo tầm mắt của hắn nhìn thoáng qua căn phòng, cửa hơi khép lại lộ ra một khe hở, để lộ ra giọng ca của một người đàn ông, rất thấp, không cao lắm, nhưng kỳ dị là có ma lực.
Không giống như đang hát, như là thấp giọng kể lại.
"Bạc tổng?" Thiệu Vĩnh Xương nhẹ giọng dò hỏi: "Làm sao vậy có phải là người quen của ngài hay không? Cần đi chào hỏi không ạ?"
Bạc Hành Trạch bị ông ta quan tâm liền hồi thần, thả lỏng ngón tay đã nắm chặt lại trong vô thức, ở trong lòng thở nhẹ, cuối cùng lại nhìn thoáng qua cửa phòng hơi khép lại, nhàn nhạt nói: "Không cần, tôi không quen."
Ca khúc đã ngừng, vài giây nhạc đệm cũng dần dần phát xong bắt đầu phát bài hát tiếp theo, Chúc Xuyên ném microphone cho một người khác, tùy ý dựa vào trên lưng sô pha, nghiêng đầu không biết nghĩ gì.
"Anh Xuyên này, nhìn anh này, đây là nhớ lại tình cảm hay sao tới tới tới nói cho anh em nghe thử anh bị cô gái nào làm cho đau lòng sao, em phải đi cúng bái một chút.
"
Chúc Xuyên quơ tay: "Đánh rắm, anh sao có thể bị phụ nữ làm cho tổn thương cơ chứ? Vượt qua vạn bụi hoa, một chiếc lá không dính thân, không phải nói chơi đâu."
"Vậy là đàn ông sao?"
Ngón tay Chúc Xuyên đang cầm ly rượu khựng lại, mày hơi hơi nhíu lại cực nhanh đã thả ra, rót chút rượu lại dựa vào trên lưng sô pha, cười nhạo: "Anh mày, chỉ thích phụ nữ, đừng có sỉ nhục sự trong sạch của anh, cút."
"Ai cầm rượu đừng rót cho tôi, tôi nói chơi! ! " Dịch Hiền luống cuống tay chân cướp lại cái ly, không thể tránh khỏi vẫn là bị Chúc Xuyên đổ cho một thân rượu, "Con mẹ nó chứ Chúc Xuyên, làm tôi một thân toàn mùi rượu, cậu liếm sạch cho tôi."
Chúc Xuyên liếc mắt nhìn anh ta một cái, "Sẵn lòng liếm cho cậu, coi như là tôi ghi nợ."
Dịch Hiền thấy anh đứng dậy, vội hỏi: "Này cậu đi đâu vậy?"
"Nhà vệ sinh."
Chúc Xuyên để cái ly lên bàn, đầu ngón tay xẹt qua mép ly.
Tay anh rất đẹp, khớp xương thon dài tinh tế, làn da mỏng bao lấy xương ngón tay, lại không gầy chơ xương, như là một tác phẩm nghệ thuật, tùy anh cầm cái gì cũng đều rất đẹp.
Lúc Chúc Xuyên mở cửa ra, không khí bên ngoài cũng không tính là tốt, nhưng so với trong phòng thì không khí vẫn tràn đầy hơn, sau đó lập tức sửng sốt, thiếu chút nữa bị nửa hớp không khí làm cho nghẹn chết.
"Bạc tổng, mời vào."
Chúc Xuyên đột nhiên xoay người, lại chỉ kịp thấy một người đàn ông mập lùn đang đỡ cửa, như đang nghênh đón một vị chức lớn vào cửa, vẫn giữ tươi cười đầy mặt, chờ hắn đi vào, Chúc Xuyên thậm chí nghe thấy được một tiếng thở dài ngắn ngủi.
Người họ Bạc, đều thiếu đánh như vậy.
Chúc Xuyên cười lạnh, xoay người tới nhà vệ sinh, nhưng mà suy nghĩ lại vô thức bị lôi trở lại nhiều năm trước, anh còn đang học cao trung, lần đầu tiên biết cái họ Bạc này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!