____________
Muốn nếm thử?
Phó Thanh Sơ nghĩ hắn ngủ rồi nên mới dám nói với Chúc Xuyên mấy lời như mỗi năm phải cắn một cái này.
Kết thúc cuộc gọi, bỗng nhiên anh hơi hoảng sợ, không biết Thẩm Tuyển Ý nghĩ đến đâu, quanh co lòng vòng hỏi hắn: "Cậu không ngủ, vì sao phải giả bộ ngủ?"
Thẩm Tuyển Ý thật ra không nghĩ nhiều, thậm chí câu "mỗi năm phải cắn một cái cũng chưa nghe thấy, hắn bị quần lót không vừa người bóp nghẹt khó chịu, đang suy nghĩ xem có nên đề nghị cởi nó ra không.
"Cái gì giả bộ ngủ, tôi cũng không nói với thầy là tôi đang ngủ nha giáo sư, có phải thầy lại bới lông tìm vết để tôi cút đi không? Nhưng đừng, là thầy giữ tôi lại nha, tôi nói phải đi nhưng thầy bắt tôi vào."
Thẩm Tuyển Ý nói một hơi xong làm Phó Thanh Sơ nghẹn về nửa câu sau, cũng lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm trong lòng, chắc là hắn không nghĩ nhiều đâu.
Cũng đúng, đầu óc ngu si tứ chi phát triển như hắn, có thể nghĩ đến đâu chứ, có lẽ hắn cho rằng anh nói đến "con chó thật, huống chi, hiện tại anh là Beta.
"Giáo sư này, sao thầy không nói lời nào? Tức giận sao." Thẩm Tuyển Ý đã quen chơi đùa thô bạo với đám bạn cùng phòng, thuận tay khoác vai anh.
"Đừng động tay động chân." Phó Thanh Sơ nhíu mày đẩy tay hắn, cách xa ra.
"? Động tay động chân?" Thẩm Tuyển Ý cứng đờ thu tay, chửi thầm trong lòng: Động tay động chân? Cùng là đàn ông, chạm vào vai một cái là động tay động chân?
Ngoan ghê.
Phó Thanh Sơ mới bị ướt mưa, thể chất của Omega kém hơn người bình thường, một lúc đã hắt hơi vài lần.
"Thầy bị cảm?"
Phó Thanh Sơ lắc đầu, mở cửa sổ xe cho thoáng khí, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ lạnh lùng nói: "Cậu có ngủ không? Không ngủ cũng không được nói chuyện."
"Thầy bị cảm còn mở cửa sổ?" Thẩm Tuyển Ý bị hành vi trái ngược của anh làm cho sợ ngây người, tầm mắt bỗng nhiên dừng trên lưng anh, bất ngờ hỏi: "Giáo sư, tâm sự buổi đêm đi, hình xăm sau lưng thầy là như thế nào nha."
Phó Thanh Sơ vai lưng cứng đờ, tay ấn trên cửa sổ xe đột nhiên rụt về, rũ mắt nói: "Không liên quan đến cậu."
"Ồ." Thẩm Tuyển Ý cảm thấy không thú vị, nghiêng đầu đi không nói chuyện nữa, qua một lúc liền ngủ mất.
Phó Thanh Sơ nghe hô hấp vững vàng bên tai, không xác định được hắn đã ngủ chưa, nhẹ nhàng gọi: "Thẩm Tuyển Ý."
Hắn không tỉnh, chân mày nhăn lại.
Phó Thanh Sơ thở phào, tay chân nhẹ nhàng lấy chăn mỏng từ ghế sau đắp cho hắn, sau đó dựa ra sau ghế, một tay chống cửa sổ xe nhắm mắt lại.
***
Trời mưa đến nửa đêm, rạng sáng thì tạnh.
Các bạn học không được xem mưa sao băng cực kỳ thất vọng, ngủ trên núi không ngon giấc, về đến trường thì nhanh chóng về ký túc xá luôn.
Thẩm Tuyển Ý mặc quần áo không vừa người về ký túc xá, bị bạn cùng phòng Triệu Lộ nhìn thấy đầu tiên, chào nhau bằng một tràng cười, suýt chút nữa cười vỡ bụng.
"Ha ha ha ha ha đm, Thẩm đại gia cậu mặc cái gì vậy, chậc chậc chậc cơ ngực này gợi cảm nha, hôm qua cậu đi đâu làm gì? Đi tiếp khách?"
Triệu Lộ cười đến nỗi không đứng thẳng được, bị Thẩm Tuyển Ý trừng một cái, dừng luôn và ngay, cố nhịn ho ho hai tiếng cho đỡ, lại tiếp tục cười.
"Tiếp tổ tông nhà cậu, chắn đường."
Triệu Lộ đi lên khoác vai Thẩm Tuyển Ý, một bên cười một bên duỗi tay đi sờ ngực hắn: "Tôi nói thật, cậu mặc thế này quyến rũ ghê, may mà tôi cũng là Alpha, nếu tôi là Omega...! Thật chứ đùa, nhìn cậu này, chậc chậc, vai rộng chân dài eo thon, còn có cơ ngực cơ bụng rắn chắc, anh hãy chọn em đi."
"Không để yên?" Thẩm Tuyển Ý đang khó chịu, Phó Thanh Sơ thấp hơn hắn không ít, còn gầy hơn, áo sơmi mặc lên người hắn vừa ngắn vừa chật, rất giống kiểu tình thú mà Triệu Lộ nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!