Chương 7: (Vô Đề)

10.

Lần xem mắt với Lục Bác Nhã này, đã diễn ra một cách vô cùng suôn sẻ.

Tôi thường tự hỏi mình: Liệu buổi hẹn đó có thể coi là thành công không? Và câu trả lời luôn hiện lên trong đầu là, không chỉ thành công mà còn hoàn hảo đến bất ngờ!

Kể từ ngày hôm đó, tôi và Lục Bác Nhã bắt đầu thường xuyên liên lạc hơn.

Không phải kiểu gửi tin nhắn liên tục, vì anh ấy bận rộn công việc, còn tôi cũng chẳng phải người rảnh rỗi, thừa thời gian. Nhưng những lúc rảnh rỗi, tôi luôn cố gắng trả lời tin nhắn của anh ngay khi có thể, kể cả khi anh đã nhắn từ vài giờ trước.

Ban đầu, tôi từng lo lắng rằng sự khác biệt giữa hai chúng tôi

- một giáo sư đại học, một người bình thường

- sẽ tạo ra khoảng cách, khiến cuộc trò chuyện trở nên gượng gạo.

Nhưng thực tế lại chứng minh nỗi lo đó thật vô nghĩa.

Chúng tôi nói chuyện về mọi thứ. Những cuộc trò chuyện của chúng tôi trải dài từ những vấn đề nóng hổi trên mạng xã hội, những video ngắn đang thịnh hành, đến các quan điểm sâu sắc trong sách.

Điều thú vị là, dù tôi ít học vấn hơn nhưng lại mê đọc sách, còn anh, dù là giáo sư, lại rất thích xem video ngắn. Tôi từng đùa rằng chúng tôi giống như hai mảnh ghép đối lập nhưng lại khớp nhau một cách hoàn hảo.

"Đúng là một sự hòa hợp kỳ lạ." Tôi bật cười một mình, cảm giác như cả hai được định mệnh sắp đặt để bổ khuyết cho nhau.

Quan hệ giữa chúng tôi tiến triển suôn sẻ, nhưng không phải mọi thứ trong cuộc sống lúc nào cũng đều suôn sẻ, dễ dàng.

Cuối tuần, tôi ghé nhà cô út, tay xách nách mang các túi quà lớn nhỏ.

Sau vài lần bấm chuông mà không ai trả lời, tôi cúi xuống xếp lại đống túi, định gọi điện thoại thì cánh cửa bất ngờ mở ra.

Ngước mắt lên, nụ cười trên môi tôi đông cứng. Người đứng trước mặt khiến tôi khựng lại. Người đàn ông trước mặt cũng sững sờ nhìn tôi.

Tùy Tân

- là một người quen cũ của tôi, cũng là người tôi đã không gặp suốt bảy năm dài. Anh vẫn không chút thay đổi nào. Anh đeo kính, làn da trắng mịn, ánh mắt đen sâu thẳm. Khuôn mặt thanh nhã toát lên vẻ trí thức nhưng vẫn dịu dàng. 

Tôi nhìn anh một lúc lâu, khóe môi hơi động đậy:

"Lâu rồi không gặp."

Anh cũng khẽ gật đầu, giọng trầm thấp:

"Ừ..."

Cả hai đứng đối diện, cách nhau một ngưỡng cửa, nhưng khoảng cách như dài đến vô tận.

"Tùy Tân!" Một giọng nói vang lên từ bên trong. "Ai vậy?"

Đoạ Tân ngoảnh đầu lại, trả lời:

"Là Từ Ly."

Cái tên vừa thốt ra, một tiếng "choang" vang lên trong nhà – tiếng bát đĩa vỡ vụn.

Cô út tôi hấp tấp chạy ra:

"Có chuyện gì thế?"

"Không sao ạ." Một giọng nữ khác trả lời, cố gắng giữ bình tĩnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!