Chương 3: (Vô Đề)

Tôi mở khung trò chuyện ra, chỉ có vài dòng tin nhắn ngắn gọn, hầu hết là việc trao đổi thông tin về buổi hẹn. 

Cách nói chuyện của anh lễ độ, đúng mực, hoàn toàn giống như như con người anh.

Cô út nói anh hoàn toàn khớp với hình mẫu người lý tưởng của tôi, quả thật không sai.

Tôi biết rõ không có hy vọng, nhưng vẫn không kiềm được mà cuộn lên cuộn xuống đọc đi đọc lại những dòng đối thoại ít ỏi ấy.

Khi tôi đang mải mê đến mức gần như muốn mòn cái màn hình, một dòng chữ nhỏ đột ngột hiện lên dưới tên anh: "Đang nhập…"

"Ơ?" Tôi khựng lại, rướn người nhìn sát màn hình.

Không sai, đúng là anh ấy đang gõ chữ.

Lục Bác Nhã, anh ấy muốn nhắn gì cho tôi? Tim tôi bỗng dưng đập thình thịch.

Chắc anh ấy muốn cảm ơn tôi vì đã mời ăn tối rồi tiện đường đưa anh ấy về nhà. Người có giáo dưỡng như anh ấy, nhận được sự giúp đỡ, chắc chắn sẽ cảm ơn ngay.

Nếu anh ấy cảm ơn, tôi nên trả lời thế nào đây? Có lẽ là: "Không sao đâu, không cần khách sáo, sau này cứ giữ liên lạc nhé, haha."

Nhưng không, tin nhắn của anh khiến tôi ngạc nhiên:

Lục Bác Nhã: [Cô Từ, ngày mai có thời gian rảnh để cùng tôi ăn tối không?]

Hả!!!

Tôi dụi mắt, đọc lại tin nhắn. Dòng chữ rõ ràng ấy đập vào mắt tôi.

Anh ấy muốn gặp tôi nữa sao? Vì điều gì đây? Chắc là để trực tiếp cảm ơn tôi và tiện thể đáp lễ mời lại bữa cơm. Đúng, chắc chắn là như vậy

Nghĩ vậy tôi bình tĩnh lại một chút, bắt đầu gõ chữ:

[Không cần đâu, chỉ là bữa cơm thôi, không cần khách sáo, coi như kết bạn thôi mà.] Kèm hình ảnh biểu tượng tung hoa hoan hô "Chúc mừng tình bạn của chúng ta". JPG

Nhưng sau đó, tôi ngừng lại. Nếu tôi từ chối một cách "hiểu chuyện" như thế, liệu có phải mất luôn cơ hội gặp anh lần nữa không?

Do dự vài giây, tôi quyết đoán xóa đoạn tin nhắn ấy đi và nhắn lại:

Ly Ly Nguyên Thượng: [Ngày mai tôi rảnh!]

Chưa đầy một phút sau, anh đã trả lời lại: 

Lục Bác Nhã: [Em có đặc biệt thích ăn món gì không?]

Tôi thích ăn gì ư?

"Tôi muốn ăn anh." Nhưng tất nhiên điều đó tôi chỉ dám nghĩ trong đầu mà thôi. Tôi chỉ dám trả lời lại anh: 

Ly Ly Nguyên Thượng: [Gì cũng được, tôi không kén chọn.] Nhe răng. JPG

Anh ấy chọn một nhà hàng lẩu gần đại học, rồi gửi định vị cho tôi.

Nhìn chấm xanh nhỏ trên bản đồ, tôi không rõ trong lòng mình vui hay buồn.

Được gặp anh thêm lần nữa là may mắn, nhưng có lẽ đây cũng là lần cuối cùng.

Hẹn hò hay kết hôn với anh vốn là giấc mơ tôi không bao giờ dám mơ tới.

Nếu tôi chỉ mong ước được làm bạn bè bình thường, liệu một vị thần tiên như anh có chấp nhận kết giao với người phàm như tôi không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!