13.
Căn nhà của Lục Bác Nhã ở Tĩnh Nguyên quả thực vượt xa sức tưởng tượng của tôi. Căn hộ nằm ở vị trí tuyệt đẹp với tầm nhìn thoáng đãng, với thiết kế ba phòng ngủ, hai phòng khách và một phòng làm việc – tất cả đều được thiết kế tinh tế và đầy đủ tiện nghi. Căn hộ không chỉ đẹp mà còn toát lên vẻ sang trọng ấm cúng.
Cô út tôi từng kể, Lục Bác Nhã lớn lê trong một gia đình đơn thân. Bố của anh là nghệ sĩ biểu diễn nhạc dân gian, một công việc nghe có vẻ lãng mạn, nhưng tôi không nghĩ nó có thể mang lại thu nhập ổn định. Tôi không rõ một nghệ sĩ như vậy có thể kiếm được bao nhiêu, nhưng nhìn vào căn nhà này, ước tính dè dặt thì giá trị cũng phải hàng chục triệu.
Tôi biết từ lâu rằng Lục Bác Nhã không quan tâm đến tiền bạc của tôi, nhưng giờ ngồi trong căn nhà này, tôi chợt cảm thấy bản thân chẳng có chút lợi thế nào so với anh. Một suy nghĩ kỳ lạ lóe lên trong đầu: Có khi nào Lục Bác Nhã giàu hơn tôi không?
Ngồi trên chiếc sofa da mềm mại, tôi trầm ngâm tự vấn, còn trong bếp, Lục Bác Nhã đã xắn tay áo chuẩn bị nấu nướng một cách thuần thục.
Tôi rón rén tiến lại gần, định góp chút sức để giảm bớt cảm giác áy náy. Tôi tò mò cúi xuống giúp đỡ, nhưng ngay khi nhìn nguyên liệu bày trên bàn bếp, tôi sững người. Đó là nấm bít tết và nấm matsutake – những nguyên liệu cao cấp tôi chưa từng được chạm, chứ đừng nói đến việc biết cách nấu.
Đứng trong căn bếp mở, tôi như kẻ thừa thãi, muốn giúp mà không biết phải làm gì. Cảm giác lúng túng làm tôi gần như muốn lủi về sofa ngồi lại.
"Từ Ly." Lục Bác Nhã nhẹ nhàng gọi. "Đưa nồi cho anh."
"À…Vâng!" Tôi bối rối đáp lời, nhanh chóng lấy nồi đưa cho anh. Như được tiếp thêm can đảm, tôi chủ động lấy thêm dầu ăn và vài thứ lặt vặt khác. Cuối cùng, tôi cũng tìm được một chút lý do để hiện diện trong căn bếp này. Dù là những việc nhỏ nhặt, nhưng ít ra tôi cũng cảm thấy mình đang làm được gì đó.
Kỹ năng nấu nướng của Lục Bác Nhã thực sự đáng kinh ngạc. Anh không chỉ khéo léo, mà còn có sự tinh tế trong từng động tác, giống như một đầu bếp chuyên nghiệp. Từng chuyển động của anh khi thái, xào, lật đều dứt khoát và mượt mà, như thể đang thực hiện một buổi biểu diễn nhỏ trong bếp. Tôi đứng nhìn, không nhịn được mà cảm thán trong lòng.
Khi những chiếc đèn bên ngoài cửa sổ bắt đầu sáng lên, bữa tối cũng đã hoàn thành. Trên bàn là một chiếc đĩa sứ xương trắng thanh lịch, bày biện các món ăn như một tác phẩm nghệ thuật.
Bữa tối gồm bít tết nấm kèm món ăn phụ, và thêm một số đồ ăn nhẹ khác. Đúng như tôi dự đoán, tài nấu nướng của Lục Bác Nhã không chỉ đạt đến đỉnh cao về kỹ thuật mà còn hoàn toàn chinh phục khẩu vị của tôi. Mỗi miếng đều tinh tế đến mức tôi không ngừng cảm thán:
"Ngon quá!"
"Ngon quá!"
"Ngon quá!"
Tôi cảm thấy mình được ưu ái quá mức, không ngừng xuýt xoa khen ngợi. Ba lần liên tục, mỗi lần đều là cảm xúc thật lòng không chút khoa trương.
Lục Bác Nhã bật cười, đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng: "Nếu em thích, từ giờ anh sẽ thường xuyên nấu món này cho em."
Nghe câu nói ấy, tôi chỉ biết trộm nghĩ: Chắc kiếp trước tôi đã cứu cả thiên hà, kiếp này mới gặp được người hoàn hảo như anh.
Dùng xong bữa tối, tôi còn đang định viện cớ gì để ở lại lâu hơn thì Lục Bác Nhã đã chủ động hỏi:
"Em có muốn xem phim không?"
Tôi sững người trong giây lát, rồi nhanh chóng gật đầu, cố giấu đi sự hào hứng trong ánh mắt. Buổi tối tuyệt vời thế này, tôi không muốn nó kết thúc sớm chút nào.
Đừng nói chi đến việc xem phim, chỉ cần nhìn thấy anh thôi tôi đã không thể dứt ra được rồi.
Ban đầu, tôi tưởng những người như Lục Bác Nhã sẽ chỉ xem những bộ phim văn học khó hiểu hoặc tài liệu chuyên ngành khô khan, rồi lặng lẽ ngồi đó mà chẳng màng đến ăn uống hay nghỉ ngơi. Nhưng không, sự chu đáo của Lục Bác Nhã luôn vượt xa mọi dự đoán của tôi.
Trên màn hình TV, Châu Tinh Trì đang nhảy nhót, mang đến những tràng cười không ngớt. Tôi cười đến mức đau cả cơ mặt, còn Lục Bác Nhã thì lặng lẽ đứng dậy, rời đi trong chốc lát. Khi anh quay lại, trong tay xuất hiện thêm một túi gà rán nóng hổi và lon Coca mát lạnh.
Hoàn hảo! Anh ấy thật sự quá hiểu tôi.
Chúng tôi vừa ăn vừa xem, chẳng mấy chốc bộ phim kết thúc. Tôi quay sang anh, tận dụng toàn bộ sức lực để nhìn thẳng vào anh mà bật cười:
"Lục Bác Nhã! Lục Bác Nhã, sao anh có thể giỏi đến vậy chứ?"
Anh nhìn tôi, nụ cười vẫn dịu dàng: "Nói cho anh nghe những điểm tốt của anh đi, anh sẽ cố gắng phát huy hơn nữa. Còn nếu em thấy anh có điểm gì chưa tốt, cứ thẳng thắn nói, anh sẽ chủ động sửa."
Tôi quỳ trên ghế sofa, nghiêng đầu nhìn anh không rời mắt: "Vậy mình thống nhất với nhau nhé. Sau này, dù có bất mãn hay hiểu lầm gì, nhất định phải trực tiếp nói rõ. Không được nóng nảy một cách vô lý hay suy diễn sau lưng đối phương, càng không được chơi trò chiến tranh lạnh. Anh đồng ý không?"
"Được." Lục Bác Nhã mỉm cười, đồng ý không chút do dự.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!