Kết thúc bữa trưa, Lục Bác Nhã nhìn tôi, ánh mắt như đang cân nhắc điều gì đó.
"Chiều nay em có kế hoạch gì không?"
Tôi suy nghĩ một chút. Sáng mai tôi mới phải đến công trường, hôm nay tôi cũng không có việc gì khác.
"Không, em chưa có kế hoạch gì cụ thể." Tôi cười nhẹ, chờ đợi anh sẽ nói tiếp.
"Vậy... em có muốn đến tham gia lớp học của anh không?" Anh hỏi, vẻ mặt điềm đạm nhưng khóe môi dường như có chút ý cười.
"Có được không?!" Mắt tôi sáng rực, không thể che giấu sự phấn khích. "Em đi cùng được thật à?!"Tôi gần như nhảy cẫng lên vì sung sướng, ánh mắt nhìn anh đầy mong đợi.
"Được." Lục Bác Nhã gật đầu, nụ cười nơi khóe môi càng rõ hơn. "Buổi chiều anh có hai tiết học. Tan học xong, chúng ta cùng nhau về nhà."
Lời nói đơn giản nhưng lại khiến tim tôi đập nhanh một cách kỳ lạ. Nghe đến đó, tôi không thể giấu nổi sự vui sướng trong lòng. Tôi sắp được trải nghiệm các lớp học đại học – điều mà trước đây tôi chỉ dám tưởng tượng trong đầu.
Cảm giác háo hức khiến tôi không thể ngồi yên. Chúng tôi ghé qua một cửa hàng tiện lợi trên đường đi, và tôi lao ngay đến khu văn phòng phẩm. Không thể kìm nén được niềm vui, tôi nhặt hết chồng sổ này đến chồng sổ khác, rồi lại dừng lại trước giá bút, nghĩ xem mình nên chọn loại nào để ghi chép cho thật đẹp trong lớp học của anh.
Lục Bác Nhã đứng một bên, yên lặng nhìn tôi bận rộn như một chú sóc nhỏ. "Em định mang cả cửa hàng đi à?" Anh nhướng mày, giọng điệu pha chút trêu chọc.
Tôi ôm một chồng đồ văn phòng phẩm trong tay, ngẩng đầu lên nhìn anh, mỉm cười đầy tự mãn: "Đương nhiên rồi, em phải chuẩn bị thật kỹ chứ! Đây là lần đầu em học đại học mà."
Anh lắc đầu, ánh mắt thoáng nét cưng chiều, nhưng không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ đưa tay giúp tôi cầm bớt mấy món đồ.
"Sao em mua nhiều sổ thế?" Lục Bác Nhã hỏi, trên tay cầm bốn năm cuốn, còn tôi thì ôm hẳn sáu bảy cuốn.
"Để vào lớp ghi chép chứ sao!" Tôi vừa nói vừa hăng hái chọn thêm một cuốn nữa. "Không được để tay không vào lớp. Học sinh tiểu học còn biết phải ghi chép cơ mà!"
Lục Bác Nhã nhíu mày, lặng lẽ lấy từng cuốn sổ từ tay tôi rồi đặt hết trở lại kệ. "Không cần những thứ này."
"Sao lại không cần?" Tôi tròn mắt nhìn anh, rõ ràng là rất lo lắng, gần như nhảy dựng lên. "Ở lớp ai mà không dùng giấy bút chứ? Anh đừng đùa nữa, mau trả lại cho em đi."
Anh không nói gì thêm, chỉ khẽ thở dài rồi nắm lấy tay tôi. "Theo anh."
Hành động bất ngờ của anh khiến tôi sững lại trong vài giây, nhưng trước ánh mắt nghiêm nghị và đầy quyết đoán ấy, tôi không thể phản đối. Anh kéo tôi rời khỏi cửa hàng tiện lợi mà không hề giải thích thêm.
Trên đường đi, tôi cảm nhận được không ít ánh mắt dõi theo chúng tôi. Dường như cả con đường đều bị sự xuất hiện của anh thu hút.
Tôi có cảm giác mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi. Dù không phải là sinh viên Đại học Tô Nam, tôi cũng hiểu rằng Lục Bác Nhã không phải kiểu người mà ai cũng có thể phớt lờ. Anh quá nổi bật – từ vẻ ngoài xuất chúng, khí chất trầm ổn, đến phong thái điềm đạm của anh, tất cả đều quá hoàn hảo.
Bây giờ anh lại công khai nắm tay tôi, kéo đi giữa thanh thiên bạch nhật, ngay trên con đường chính nhộn nhịp của khuôn viên trường. Một hành động không chút che giấu hay để tâm đến những ánh nhìn tò mò từ người khác, khiến nhiều người ngoái nhìn không rời.
Còn tôi, dù cố tỏ ra bình thản nhưng trong lòng không khỏi lo lắng. Trong đầu không ngừng nghĩ ngợi: Liệu chuyện này có gây ảnh hưởng gì đến anh không? Có ai nghĩ xấu về anh không?
"Lục Bác Nhã…." Tôi khẽ gọi, giọng nhỏ xíu, vừa đủ để anh nghe. Tay tôi cố gắng thoát khỏi tay anh.
"Ừm?" Anh không quay lại, chỉ tiếp tục bước đi, bàn tay vẫn giữ chặt lấy tay tôi, như thể sợ rằng tôi sẽ chạy mất.
"Như này có ổn không?" Tôi khẽ hỏi, gần như thì thầm.
Lục Bác Nhã nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng nhưng vẫn không kém phần kiên định. "Em nghĩ gì thế?"
Tôi mím môi, cúi đầu, không dám nói thật rằng mình sợ gây ảnh hưởng xấu đến anh. Anh là người quá hoàn hảo – dù chỉ một lời đồn nhỏ cũng có thể khiến tôi lo lắng.
"Đi nhanh hơn đi!" tôi thì thầm, ánh mắt lén lút liếc quanh, cố gắng né tránh ánh nhìn của những người xung quanh.
Lục Bác Nhã hơi nghiêng đầu nhìn tôi, vẻ mặt rõ ràng không hiểu.
Tôi siết chặt tay anh hơn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, vừa bước nhanh vừa giải thích: "Có rất nhiều người đang nhìn theo. Đây là trường học, anh là giảng viên, phải giữ hình tượng chứ. Làm gì thì cũng phải cẩn thận một chút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!