Chương 10: (Vô Đề)

Editor: LunaYang97

Tề Thành cầm một chiếc ván trượt, giẫm lên nó rời khỏi trung tâm mua sắm.

Anh không phải là người mới chơi, anh chơi rất điềm tĩnh, nhưng kỹ năng lại rất tốt, khi anh lướt qua đám đông, những người trẻ tuổi đi qua anh không thể không nhìn lại, đuổi theo bóng dáng của anh.

Tóc đen bay cao, trông nổi bật và đẹp trai.

Trung tâm mua sắm cách nơi anh sống không xa, Tề Thành lái chiếc ván trượt của mình vào một ngã rẽ, đụng phải một chiếc ô tô đen đang lao tới.

Anh lao nhanh xuống, ván trượt phát ra tiếng vang lớn, chiếc xe phía trước liền đạp phanh.

Cửa sổ ở ghế sau bị kéo xuống, người đàn ông ngồi bên trong chăm chú nhìn Tề Thành, mỉm cười: "Không có việc gì chứ?"

Người đàn ông này có đôi mắt sáng, đôi mày kiếm, mặc bộ vest và đôi giày da, cả người hắn ta giải thích cho bốn chữ chiến thắng cuộc sống. Tính cách hay cười, vẻ ngoài tự tin không gò bó của người hiện đại, nên dễ gây ấn tượng tốt.

Tề Thành cười nói: "Không sao."

"Lần sau cẩn thận," người đàn ông nhìn ván trượt của anh, lấy ra một tấm danh thϊế͙p͙ đưa cho anh, giọng điệu hài hước, "Nếu ván trượt của cậu và người của cậu cần đi khám bác sĩ. Xin đừng khách sáo mà liên lạc với tôi. "

Tề Thành cầm lấy danh thϊế͙p͙, ngoắc ngoắc ngón tay xoay vài cái," Yên tâm, tôi sẽ làm. "

Người đàn ông cuối cùng bắt tay anh. Kính cửa sổ từ từ nâng lên, Tề Thành cũng thản nhiên liếc mắt nhìn, anh nhìn thấy một cuốn sách vòng tròn trêи tay người đàn ông kia.

Anh không nhìn rõ, chỉ mơ hồ nhìn thấy bốn chữ in trêи sách.

Khi xe rời đi, Tề Thành đặt tấm danh thϊế͙p͙ trêи tay, trêи đó có ghi tên và thông tin liên lạc, chữ vàng trêи nền đen, và ba ký tự viết tên: Lý Vấn Tinh.

Thứ hai.

Buổi chiều, Trì Nghiên sẽ giúp các thầy cô sửa bài thi, trung học chấm điểm hiệu quả cao, về cơ bản thi xong thì ngày hôm sau sẽ có kết quả, điều này không thể thiếu sự trợ giúp của các bạn học sinh giỏi, ngoài Trì Nghiên còn có các bạn khác cũng đang ở đây.

Không thể nhìn tên người khác khi sửa bài kiểm tra, nhưng một giáo viên đang sửa bài đột nhiên mỉm cười, "Đây chắc là bài của Trì Nghiên."

Trì Nghiên nhìn lên khỏi tờ giấy kiểm tra và bình tĩnh đẩy kính của mình, "Thưa thầy, ngài biết chữ viết tay của em không? "

" Chữ viết tay không quan trọng " thầy giáo nói," 15 câu điền vào chỗ trống, một câu cũng không sai, số người làm được câu thứ 15 rất hiếm trong cả khối lớp. Thầy vừa nhìn câu hỏi ở phía sau, câu trả lời đều đúng hết, cái này không phải là của em sao? "

Trì Nghiên mím môi đứng lên," Em xem một chút. "

Hắn bước đến chỗ giáo viên nhìn chằm chằm vào tờ giấy kiểm tra trong vài giây lát, khóe miệng khẽ cong lên."Thưa thầy, cái này không phải của em."

Thầy giáo ngạc nhiên, "Nó thật sự không phải của em?"

Trì Nghiên lắc đầu, "Không ạ."

"Có thể là ai?" Thầy giáo suy nghĩ một lúc, và chợt nhận ra, " Ồ, thầy biết rồi. "

"Có bạn học sinh kia trong trường, môn toán học mạnh hơn em một chút a. "

Trì Nghiên trở lại chỗ ngồi của mình, cầm bút đỏ tiếp tục chấm bài.

Người đàn ông cao gầy kia bên cạnh nhìn hắn một cái nhìn kỳ quái, "Trì Nghiên, tâm trạng của cậu rất tốt phải không?"

Trì Nghiên nhìn lại, thắc mắc.

"Nhìn xem," cao gầy chỉ vào hắn, "Tôi chưa từng thấy cậu cười."

Trì Nghiên sờ sờ khóe miệng, mới nhận ra không biết từ khi nào, khóe miệng đã câu lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!