Taehyung trầm tư một lúc rồi mới trả lời.
"Hiện tại tôi không còn gì. Tập đoàn có lẽ đang chuẩn bị chọn người kế nhiệm. Nhưng cậu thích tôi sẽ tặng nó cho cậu"
Jungkook xua xua tay.
"Anh đừng đùa như vậy, tôi sẽ tưởng thật."
Taehyung sắc mặt không đổi, trầm giọng.
"Tôi không đùa."
"Cái... gì..." Jungkook trợn mắt, bắt đầu lắp bắp.
"Bỏ đi! Tập đoàn của cả gia tộc anh thích liền có thể tặng cho người ngoài? Còn em trai và mẹ kế của anh thì sao?"
Nói cũng phải Jungkook chỉ là người ngoài quan hệ đâu thân thiết đến nỗi tặng nhau tài sản. Bạn bè thì chưa hẳn, họ hàng cũng không, người yêu càng không phải. Ở cùng nhau được mấy ngày cũng chả rõ giữa bọn họ là loại quan hệ gì.
1
"Đợi tìm được hung thủ giết tôi rồi hẳn tính đến tập đoàn."
Jungkook nghe vậy liền tò mò hỏi.
"Anh có nghi ngờ ai không? Người giết anh ấy. Có lẽ người đó sẽ hưởng nhiều lợi nhất khi anh chết."
1
Đôi mắt Taehyung khẽ động, không biết có nên nói ra suy nghĩ của mình không. Người hưởng lợi nhiều nhất, lại là người hắn không dám nghi ngờ.
"Mẹ kế và em trai tôi."
"Cái gì? Họ... họ làm thật sao?"
Không phải Jungkook chưa gặp qua việc mẹ kế đối xử tệ với con chồng. Có điều lúc hắn chết người đau khổ nhất là bà. Mẹ cậu từng nói Kim phu nhân rất hiền lành xem Taehyung như con ruột.
2
"Cái đó chỉ là suy đoán. Đợi đến khi có chứng cứ mới có thể khẳng định."
....
"Cậu có muốn sống lại không?"
36
Bỗng nhiên, một giọng nói cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Bà Dangol chả biết từ đâu thình lình xuất hiện, trên tay cầm theo cả giỏ trái cây. Jungkook và Taehyung khá bất ngờ.
2
Bà mặc kệ thái độ của bọn họ, ung dung đặt mông xuống ghế cạnh giường.
"Bà đến khi nào?"
- Taehyung thắc mắc.
"Hai cậu cứ lo nhìn nhau làm sao thấy ta cho được." Vừa nói vừa lấy táo ra thong dong gọt vỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!