Chương 3: 𝐈𝐈𝐈. Ăn Nhờ Ở Đậu

Taehyung bị cậu làm cho bất ngờ đến cứng người. Có thể thấy mắt hắn mở to hơn bình thường chứng tỏ hắn đang rất ngạc nhiên. Lạ thật, từ sáng đến giờ Jungkook toàn chửi hắn, hiện tại lại ôm hắn ủi an.

Mấy hành động kì lạ này khiến Taehyung thấy hoang mang. Trong lòng nghĩ vậy nhưng bên ngoài lại để yên, mặc cho Jungkook muốn ôm bao lâu cũng được.

Từ xưa đến nay, chỉ có mẹ ôm hắn vào lòng như vậy. Tiếc là bà đã đi rồi, Taehyung từng nghĩ ôm là một thứ xa xỉ đối với hắn. Vậy mà Jungkook lại ôm hắn, khiến hắn cảm nhận sự ấm áp mà rất lâu rồi chưa có được. Trái tim giá lạnh bên trong cũng vì cậu mà tan chảy.

Một cảm giác kỳ lạ bỗng dưng hiện hữu. Cái thứ đáng lẽ đã ngừng đập từ lâu lại bắt đầu phản ứng. Chẳng thể tin được, trái tim hắn đang quậy loạn trong lồng ngực. Chuyện này kỳ thực phi lý.

15

Một lúc sau, Jungkook cũng buông hắn ra. Cậu cúi đầu im lặng, nhận thấy bản thân có hơi thất thố. Jungkook quay lưng, thong thả trở về phòng làm việc. Cả quá trình chẳng thèm nhìn hắn một lần.

Taehyung mặt ngơ ra, trong đầu xuất hiện vô vàn dấu chấm hỏi. Người này đúng là kỳ lạ, lúc nắng, lúc mưa, thất thường chết đi được.

10

____________

18:00.

Jungkook cẩn thận sắp xếp tài liệu trên bàn, chuẩn bị tan làm. Dạo gần đây, án mạng xảy ra rất ít, công việc của cậu giảm đi đáng kể. Bây giờ có thể về sớm, khỏi phải tăng ca.

Jungkook ra ngoài, khoá cửa phòng cẩn thận rồi mới rời đi. Trước cổng trụ sở, cậu gặp một vài tên cấp dưới, bọn họ ngỏ ý mời cậu đi ăn. Ban đầu Jungkook định từ chối, nghĩ lại thấy ổn nên đồng ý tham gia.

Mải mê vui vẻ bên đồng nghiệp, Jungkook đã quên luôn sự hiện diện của kẻ kia. Chính xác là con ma nhà giàu chết sớm. Hắn lẽo đẽo phía sau lưng cậu, mang theo bộ mặt hầm hầm, âm độ.

5

____________

Về nhà, Jungkook khoá cửa cẩn thận, định lên phòng tắm rửa. Quay lưng, đi khoảng ba bước thì khựng lại, Jungkook cảm thấy thiếu thiếu thứ gì.

Đúng rồi! Kim Taehyung đâu? Anh ta có đi theo mình không?

Cậu nhìn xung quanh nhà, không thấy hắn đâu, trong đầu lóe lên suy nghĩ: "Có khi nào mình để quên Kim Taehyung ở sở cảnh sát, anh ta giận nên bỏ đi rồi."

Jungkook thò tay vào túi lấy chìa khoá ra, định mở cửa tìm ma. Bỗng dưng một giọng nói vừa quen vừa lạ cất lên.

"Mở cửa cho tôi vào à, không cần đâu, chết rồi thì xuyên tường cho tiện."

139

Giọng nói ấy lạnh ngắt, có cả châm biếm khiến người nọ chột dạ. Quên Kim Taehyung có một lần chắc hắn sẽ không bắt cậu chết theo đâu. Jungkook tự nghĩ vậy để trấn an bản thân.

Hắn chỉ là ma mắc gì phải sợ?!

"Ai thèm mở cửa cho anh chứ?! Giờ tôi đi tắm, anh ở yên đây! Cấm lên phòng tôi nhìn trộm!"

1

Taehyung chẳng chút mảy may đến lời cảnh cáo của cậu. Chỉ là thật sự thắc mắc vì sao Jungkook lại nghĩ hắn nhìn trộm cậu. Nhìn mặt hắn biến thái lắm sao?

42

"Cậu là con trai thì tôi nhìn được cái gì? Có phải con gái mới lớn đâu mà giữ gìn trinh tiết. Trừ khi... cậu là gay mới sợ bị đàn ông nhìn thấy."

1

Nhớ không lầm Kim Taehyung là người lãnh đạm. Sao có thể thốt ra những lời khó nghe như vậy. Lẽ nào mới đi chung có một ngày đã bị cậu lây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!