Một mình trong căn biệt thự ở London, Jungkook thấy thật ngột ngạt. Ba mẹ đều đã ra ngoài, trong nhà chỉ còn cậu và người làm, Jungkook chẳng có chút sức sống. Nếu bây giờ ở Hàn thì tốt rồi, Jungkook không phải xa Taehyung, có thể chạy nhảy khắp nơi. Cuối cùng Jungkook quyết định thay quần áo ra ngoài giải khuây.
Ra đến cổng Jungkook mới phát hiện cửa bị khoá từ bên ngoài.
"Mở cửa giúp tôi!" Cậu nhẹ giọng ra lệnh cho hai vệ sĩ áo đen đang đứng canh. Bọn họ bất động cứ như chưa nghe thấy gì.
Jungkook cảm thấy thật kỳ lạ, cậu nhấn mạnh lại một lần.
"Tôi bảo hai anh mở cửa cho tôi."
"Cậu chủ, ông chủ không cho cậu ra ngoài."
Jungkook cứng đờ người.
"Cái gì? Muốn giam lỏng tôi sao?"
"Xin lỗi. Ông chủ nói khi nào cậu nghe lời ông mới cho cậu ra ngoài"
Xem ra ba Jeon muốn cắt đi đôi cánh của cậu. Jungkook chưa từng nghĩ ông lại độc tài như vậy. Cậu bây giờ chẳng khác gì một chú chim bị nhốt trong lồng chỉ có thể kêu la, khóc lóc mà không có tự do.
"Không sao."
Vệ sĩ đều làm công ăn lương nên Jungkook không muốn làm khó họ. Tình hình này xem ra ba muốn ép cậu đến cùng. Tâm trạng Jungkook cứ thế càng ngày càng tồi tệ.
Trở vào phòng, Jungkook nghĩ về những gì Jeon Junghyun nói, ông kiên quyết bắt cậu ở Anh. Còn Taehyung phải gánh vác sự nghiệp cả gia tộc không thể bỏ tất cả theo cậu được. Jungkook chính thức đi vào bế tắc, chẳng cách nào vẹn cả đôi đường. Trong lòng đột nhiên dâng lên nỗi sợ, sợ phải lựa chọn. Đến nước này còn có thể làm gì, không chọn cũng phải chọn.
Jungkook đột nhiên muốn khóc, muốn Taehyung ở đây lau nước mắt cho mình. Lựa chọn hàng đầu của cậu là Taehyung đáng tiếc ông trời không cho phép. Nếu để Taehyung chọn, chắc chắn hắn sẽ từ bỏ mọi thứ ở Hàn sang Anh với cậu. Jungkook biết Taehyung lúc nào cũng đặt cậu lên hàng đầu, nghĩ cho cậu trước tiên. Hắn thương Jungkook đến hết tâm tư khiến cậu chẳng thể nào ích kỷ.
Jungkook đang cân nhắc việc chấm dứt đoạn tình cảm này tại đây, cậu không muốn Taehyung hy sinh vì cậu. Từ đầu Jungkook luôn mong điều kỳ diệu xảy ra và ba Jeon không làm khó cả hai. Thực tế thì toàn những điều tồi tệ ập đến, đòi hỏi Jungkook lựa chọn giữa Taehyung hay sự nghiệp Kim gia, giữa ích kỷ hay nghĩ cho người khác. Cuối cùng cái con người luôn đặt bản thân lên hàng đầu như Jungkook lại chọn nghe theo lời ba để sự nghiệp Taehyung có thể yên ổn ở Hàn.
5
Đáp án đã rõ chỉ là Jungkook không đủ can đảm để thực hiện. Nói gì với Taehyung đây? Nói cậu vì lo cho hắn nên mới chia tay? Taehyung chắc chắn từ bỏ tất cả đến đây tìm cậu. Nói cậu không muốn cùng hắn yêu xa? Taehyung sẽ thấy thế nào, có lẽ không tin. Nói cậu chán ghét hắn hoặc tìm được người khác tốt hơn? Taehyung của cậu sẽ rất đau lòng và tim gan cậu cũng quặn thắt theo.
Im lặng...
Chỉ có thể là im lặng, Jungkook sẽ không cần thốt ra những lời tổn thương hắn. Chả có một lý do, chả có một lời chia tay, thời gian và khoảng cách làm cả hai từ từ xa cách, đến một ngày chẳng còn nhớ đến nhau.
8
Dòng tin nhắn vỏn vẹn năm chữ hiển thị trên màn hình suốt hai tiếng vì chủ nhân của nó không đủ can đảm gửi đi. Jungkook ngồi bó gối trên giường thu lu thành một cục. Chiếc điện thoại sáng rực ở ngay trước mắt với đoạn tin nhắn dở dang.
Gửi hay không? Chỉ năm từ ngắn ngủi chắc anh ấy sẽ hiểu. Taehyung của mình vốn dĩ rất thông minh... Anh ấy có khóc không? Không đâu bởi vì từ nhỏ anh ấy đã rất kiên cường. Đúng vậy Taehyung từ nhỏ chỉ một mình... đến bây giờ cũng một mình như vậy...
3
Dùng tất cả can đảm, quyết đoán và tình yêu đối với Taehyung, Jungkook cắn răng nhấn gửi. Trong nháy mắt dòng tin nhắn đó đã xuất hiện trong máy của người kia.
Jungkook úp mặt vào đùi, cảm thấy mắt mình đang mờ đi vì nước. Cậu bất động trong khi điện thoại ngân lên những hồi dài. Tiếng chuông kéo dài rồi ngưng, sau đó lại kéo dài, liên tục hơn mười cuộc gọi. Nhạc chuông ngừng hẳn thay thế là tiếng tin nhắn liên hồi, nối đuôi nhau không có điểm dừng...............
14
..........
29
....
9
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!