Chương 28: 𝐗𝐗𝐕𝐈𝐈𝐈. H2so4

Seoul (GMT+9) 8:30 Am.

4

Sáng sớm Taehyung lái xe đưa Jungkook đến sân bay Incheon để kịp làm các thủ tục trước giờ khởi hành. Lúc chia tay ai cũng bịn rịn không rời. Jungkook ôm chặt Taehyung, dụi dụi mặt mình vào ngực hắn, buồn bã nói.

"Anh phải nhớ sang đấy đón em."

Hắn gật đầu chắc nịch hòng muốn cậu yên lòng.

"Nhất định!"

Taehyung làm sao nỡ để Jungkook rời xa vòng tay hắn. Bởi vì nhiều chuyện ập đến cùng lúc Taehyung mới cắn răng tiễn cậu sang Anh. Jungkook đi rồi, hắn quyết tâm xử lý xong mọi việc ở Seoul, nhanh chóng đến London đón người yêu nhỏ bé về.

Hai người tách ra, Taehyung bảo cậu đi đi, hắn chờ cậu khuất bóng mới rời khỏi. Jungkook đi nửa đường tự dưng dừng lại, chạy về hôn trán Taehyung một ngụm. Sau đó chuyển hướng xuống môi, chụt một cái rõ to. Jungkook cười với Taehyung cực kì rạng rỡ.

"Em đã đóng dấu rồi! Anh bây giờ thuộc quyền sở hữu của em. "

1

Sau đó Jungkook vẫy tay chào tạm biệt, đến khi cách hắn một đoạn xa thì lớn tiếng la lên.

"Kim Taehyung, em đợi anh sang đón em về đó."

Taehyung bất động, lưu luyến nhìn theo bóng dáng thoăn thoắt kia đến khi mờ dần rồi biến mất. Hắn đứng như trời trồng ở đó một lúc lâu, chân tê mỏi mới rời đi.

____________

London (GMT+1) 15:00.

1

Sau khi hạ cánh an toàn tại sân bay Heathrow, Jungkook nhận hành lý, ra đến cổng đã thấy tài xế của ba đang chờ cậu.

"Chào cậu chủ."

"Chào bác Luke, bác vẫn khoẻ chứ?"

"Tôi vẫn khoẻ thưa cậu chủ."

Hai người chào hỏi qua loa rồi lên xe đến biệt thự Jeon gia. Trên đường đi Jungkook buồn chán nhìn cảnh vật sau cửa kính. Cũng đã mấy năm cậu không đến Anh, Jungkook thấy nơi đây thật xa lạ. Những công trình kiến trúc, những toà nhà mang phong cách châu Âu khác xa với Seoul của cậu. Từ trên xe cậu còn nhìn thấy vòng đu quay London Eye nơi ngày xưa cậu và Eric thường lên đó ngắm cảnh toàn thành phố. Cho dù có nhiều kỷ niệm ở đây, tâm hồn Jungkook lại vương vấn mãi Seoul.

Đến nơi, cổng chính có hai vệ sĩ áo đen đang canh gác, cửa được mở sẵn, bác Luke lái xe vào trong sân. Jungkook bước xuống xe, đảo mắt nhìn xung quanh căn biệt thự. Nơi đây vẫn như vậy, rộng rãi, sang trọng, phối màu trang nhã, không khác mấy năm trước là bao. Jungkook lắc đầu buồn bã, cậu lo bản thân sẽ chôn chân tại đây cả đời.

Jungkook đi vào nhà, gặp mẹ Jeon đang ngồi trong phòng khách. Bà thấy con, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì được gặp cậu sau lâu ngày xa cách, lo vì cơn giận của chồng. Mẹ Jeon đi thật nhanh ra đón Jungkook, ôm chặt cậu vào lòng, quan tâm hỏi.

"Kookie, con vẫn khoẻ chứ?"

Jungkook khẽ gật đầu, cậu nhìn xung quanh nhà tìm kiếm bóng dáng một người.

"Ba đâu rồi mẹ?"

Jeon phu nhân nghe nhắc đến chồng mình liền thở dài một tiếng.

"Ba con chưa về. Kookie à, tối nay ba có nói gì đi nữa con cũng phải nhượng bộ. Đừng chọc ông ấy giận, hậu quả sẽ không gánh nổi."

Jungkook gật đầu một cái cho bà yên tâm, cậu lấy lý do mình đi đường mệt mỏi xin phép vào phòng nghỉ.

Mẹ Jeon quả thật chu đáo, bà đã cho người dọn dẹp phòng cậu thật gọn gàng, sạch sẽ. Tủ quần áo đầy ắp đồ, tất cả đều vừa kích cỡ của cậu và chưa bóc nhãn. Đồ nhiều như vậy Jungkook lại không muốn mặc, cậu mở vali lấy áo của Taehyung, tuy quá khổ nhưng Jungkook thấy thoải mái. Sau khi tắm rửa thơm tho cũng đã là 4 giờ chiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!