Ngày mai Jeon Jungkook phải bay đến London, hôm nay Taehyung gác lại việc của tập đoàn chuyên tâm ở nhà với cậu. Từ sáng sớm hắn đã thay cậu chuẩn bị hành lý, sắp xếp mọi thứ vô cùng tươm tất.
Jungkook một mặt ủ rũ suốt ngày bởi cậu không đành lòng bỏ Taehyung ở lại. Người yêu của cậu ba mẹ đều đã mất, mẹ kế thì nham hiểm, lại bất hoà với em trai, xung quanh chẳng còn một người thân cận. Hiện tại Taehyung chỉ có mỗi Jungkook, cậu sợ mình đi rồi hắn một mình sẽ rất cô đơn.
Nhìn bề ngoài, Taehyung vẫn điềm tĩnh như mọi khi nhưng sâu bên trong lại cảm thấy nhiều mất mát. Người yêu của hắn, bé cưng của hắn sẽ đến tận nước Anh. Bọn họ sẽ cách nhau gần chín nghìn cây số, nghĩ thôi cũng thấy cuộc sống sắp tới thật khó khăn.
"Em lấy nhầm đồ sao Jungkook?"
Trong lúc Taehyung đang xếp quần áo, tư trang vào vali giúp cậu, tình cờ phát hiện ra điều kỳ lạ. Không biết Jungkook có nhầm không mà gom luôn cả áo của hắn theo.
Cậu liếc đến chiếc áo sơ mi trắng trắng rộng thùng thình kia, mắt chớp chớp vài cái rồi nhìn xuống đất. Gương mặt Jungkook khi bị người khác phát hiện ra chuyện xấu rất đáng yêu.
Taehyung nhìn chằm chằm cậu, hắn đang chờ một câu trả lời.
Jungkook tự nắm lấy gấu áo của mình vò vò, điệu bộ này xem ra có điều khó nói.
"Chỉ là... " Cậu ấp úng.
Jungkook sẽ không nói rằng cậu sợ thiếu hơi Taehyung mới cố tình mang theo áo của hắn sang Anh. Tuy có hơi biến thái nhưng mà lâu lâu đem ra ngửi sẽ có cảm giác Taehyung đang bên cạnh.
Taehyung ở với Jungkook bao lâu còn không biết trong đầu cậu nghĩ gì sao. Hắn hỏi như vậy là muốn chọc cho tâm trạng cậu thoải mái lên một chút. Riêng áo của hắn thì Jungkook mang đi bao nhiêu cũng được.
Đợi hắn xếp quần áo xong Jungkook mới lủi thủi đến gần. Người lớn thấy gương mặt người nhỏ lại trở về trạng thái khó coi thì hơi xót xa. Taehyung nắm hai bên má Jungkook kéo dãn ra.
"Đừng buồn, cứ xem như lần này em đi du lịch."
Jungkook miễn cưỡng gật đầu, vui gì nổi chứ, không biết qua bên đó ba sẽ xử cậu thế nào.
"Bình thường em làm việc quyết đoán, còn rất ngông cuồng sao bây giờ lại thiếu sức sống như vậy chứ."
Taehyung đang dùng mọi cách để giật dậy tinh thần Jungkook, một khi Jeon Jungkook năng động thường ngày trở lại thì vấn đề sẽ được giải quyết ổn thoả ngay thôi. Có lẽ lo lắng, buồn bã đã làm não cậu trì trệ nên mới chưa nghĩ ra cách gì hợp lý.
Jungkook lại lắc đầu bất lực.
"Em bị đình chỉ công tác rồi, còn có thể làm gì được chứ."
"Không thể trực tiếp làm thì làm gián tiếp."
Taehyung từ nhỏ đã tự mình trưởng thành, tâm lý của hắn đủ mạnh để đón nhận mọi cú sốc. Trong lúc người khác bận hoang mang, hoảng loạn hắn lại điềm tĩnh đánh giá tình hình. Tương tự, trong khi cậu âu sầu, chán nản Taehyung đã ngồi yên nghĩ cách. Thứ hắn cần bây giờ là một Jeon Jungkook với cái đầu lạnh để cùng hắn giải quyết mọi vấn đề.
4
Jungkook chưa hiểu nên tròn mắt hỏi hắn.
"Gián tiếp?"
Taehyung nghiêm túc gật đầu. Jungkook lúc này như phát hiện ra thứ gì đặc biệt mà kích động reo lên
"Phải rồi! Em không thể điều tra thì nhờ Kyu Bin và Eric điều tra."
Bọn họ là những người cậu tin cậy, chỉ cần họ chịu giúp dù ở Anh đi nữa Jungkook vẫn có thể đứng ở sau sắp xếp mọi chuyện.
"Vậy mà giờ em mới nghĩ ra. Taehyung của em là giỏi nhất."
Nói xong lại đè mặt hắn hôn hôn để thể hiện sự sùng bái vô bờ của cậu. Jungkook còn nghĩ kiếp trước mình giải cứu nhân loại mới vớ phải anh người yêu vừa giàu vừa đẹp trai, thông minh như hắn.
Taehyung đã thành công làm Jungkook không buồn nữa, tâm trạng của cậu tốt lên rất nhiều. Lo lắng chả giúp ích được gì điều quan trọng lúc này là chuẩn bị cách để đối phó với ba Jeon cũng như thông đồng với Kyu Bin và Eric.
Taehyung không chịu nổi số nước bọt trên mặt mình mới vươn tay ngăn Jungkook lại. Hắn còn nhiều việc phải nói với cậu, thời gian đáng giá ngàn vàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!