Chương 21: 𝐗𝐗𝐈. Take A Bath

"Anh à... a...a." Định nói gì đó với hắn, mặt mũi Jungkook đột nhiên nhăn nhúm, cơn đau từ bụng ập tới làm âm thanh gián đoạn. Cậu cố chịu đựng một chút mới cất giọng, yếu ớt hỏi.

1

"Anh giận em sao?"

Jungkook đang nằm trên tấm lưng vững chãi quen thuộc, được Taehyung cẩn thận cõng vào nhà. Có điều hắn triệt để giữ im lặng không buồn nói với cậu một câu. Qua nhiều lần dung túng, từ giờ Taehyung quyết tâm mặc kệ cậu một thời gian. Người nhỏ suốt ngày thương tích đầy mình khiến hắn cực kỳ khó chịu, đỉnh điểm là hôm nay, thê thảm đến xót xa.

Giận Jungkook đều có lý do cả. Lúc nãy Oh Nari hốt hoảng bay đến tìm hắn báo Jungkook đánh nhau, bị thương nằm một đống trên sàn. Taehyung phải tức tốc dùng thuốc hiện thân đến mang người về. Hắn bàng hoàng với cảnh tượng trước mắt, có đến bảy tám người đang la liệt trên nền. Bé cưng mặt mũi bầm dập, máu me bê bết, khiến hắn không bình tĩnh nổi. Trong khi Taehyung lo lắng sốt vó, cậu chỉ ngẩng đầu cười ngây dại: "Anh thấy gì chưa, em thắng bọn họ rồi."

Jungkook như một đứa trẻ vui vẻ khoe chiến tích chẳng hay biết đã vô tình làm người kia giận dữ. Đến đứng còn không nổi vẫn mạnh miệng như vậy. Cảm giác Taehyung như một ông bố cả ngày phải canh chừng đứa con trai nhỏ tính tình xốc nổi đang trong độ tuổi dậy thì.

3

Jungkook cùng Eric dẫn nhau đến tổ tội phạm tình dục đòi người, lời qua tiếng lại vài câu thì xảy ra xô xát. Bọn kia ăn ngang nói ngược kiên quyết không giao Ma Young Chul, Jungkook dùng mọi lí lẽ để thuyết phục cuối cùng công cốc. Chưa dừng lại ở đó, họ được đà lấn tới, bóng gió đủ thứ, chỉ thẳng mặt Jungkook chê bai, nói cậu thích lo chuyện bao đồng. Eric ở bên cạnh cũng bị lôi vào chửi chung. Dĩ nhiên gã không nhịn, ngược lại còn nghênh mặt thách thức.

Cuối cùng gã và đám người tổ kia kéo nhau đi đấu võ. Mặc cậu hết lời can ngăn, Eric hùng hổ tuyên bố sẽ giành chiến thắng. Jungkook e việc này để cấp trên hay biết có thể đình chỉ công tác chứ chẳng đùa. Ấy vậy mà Eric đâu có sợ, gã vẫn luôn nóng tính, một mực khăng khăng mình đơn độc có thể chấp hết đám kia.

Những tưởng đấu tay đôi thì tỉ lệ Eric thắng là tuyệt đối, nào ngờ bọn họ lật lọng, cả đám xông vào đánh một. Tình thế trở thành một chọi bảy, Jungkook không thể trơ mắt đứng nhìn nên nhảy vào hỗ trợ. Chỉ là hai đấu bảy cũng chẳng dễ dàng gì, cuối cùng cậu và gã thắng nhưng ai cũng thân tàn ma dại. Người của tổ tình dục càng thê thảm hơn, đến lết còn không nổi ở đó mà nói chuyện. Cũng nhờ có Oh Nari báo tin Taehyung mới đến mang cậu về.

Nhìn sơ đủ thấy hắn lo cho cậu đến ruột gan rối bời, chỉ trách Jungkook mãi vô tư khiến hắn càng thêm khó chịu.

Cõng Jungkook vào phòng, Taehyung mang cậu thả lên giường. Cả quá trình không thèm nhìn cậu một cái, lại còn muốn quay lưng bỏ đi. Jungkook thấy hơi tủi thân vì chỉ nhận được sự im lặng từ hắn. Đâu phải cậu thích đánh nhau chỉ tại Eric quá nóng nảy mới lôi cậu vào.

"Taehyung, anh nói gì đi mà!"

Jungkook níu tay hắn, âm thanh phát ra có phần yếu ớt vì mất sức. Taehyung nhìn cậu trong nháy mắt, rồi dời tiêu cự vào một điểm vô định nào đó. Hắn đau lòng lắm, thương cậu lắm nhưng hắn muốn cất giấu những cảm xúc này. Taehyung đang cố gắng lạnh nhạt để Jungkook hiểu được sự nghiêm trọng của vấn đề. Hắn mong cậu sẽ quan tâm đến bản thân mình hơn cũng như quan tâm đến cảm xúc của hắn.

2

Từ đầu Taehyung đã xem sinh mạng của Jungkook quan trọng hơn cả hắn. Dù cơ thể là của cậu nhưng trầy xước hay tổn thương hắn lại cảm thấy đau. Hắn muốn Jungkook phải hiểu, cậu không chỉ sống cho mình mà còn có trách nhiệm gìn giữ sinh mệnh của người Kim Taehyung yêu nhất. Mọi thứ hắn làm đều hướng đến một mục đích, Jeon Jungkook phải sống thật an yên.

"Làm ơn nói gì đi, Taehyung!" Cậu dần mất kiên nhẫn vì hắn không hề đáp trả, lòng dâng lên cảm giác bất an.

Mọi nỗ lực đều nhận lại sự im lặng, Jungkook thấy cả người đau nhức không thôi, tim càng đau hơn vì bị Taehyung lạnh nhạt. Người bị thương rất muốn được ôm ấp an ủi, tiếc là hắn không quan tâm làm cậu bứt rứt vô cùng. Đôi mắt to tròn ngày càng mờ đi, nước mắt chực trào.

"Đừng khóc!"

Dù đang giận người ta, hắn cũng không thể làm ngơ trước cảnh này. Bé cưng mặt mũi mếu máo khiến Taehyung không nhịn được mềm lòng. Bàn tay thon dài vươn tới lau đi giọt nước mắt nóng hổi.

5

Đây là lần hiếm hoi Jungkook rơi nước mắt. Ngày xưa dù sứt đầu mẻ trán, nằm viện ba tháng cậu vẫn dửng dưng, không biết khóc là gì. Người khác còn nghĩ cậu cứng rắn, ghét tỏ ra yếu đuối. Ngoại lệ này không phải do cơn đau thể xác mà tim gan quặn thắt, tủi thân vì thái độ của Taehyung. Hắn là không thương cậu nữa sao? Rõ ràng đã uống thuốc hiện thân lại không chịu hôn cậu một cái. Người ta bị thương nặng hắn cũng muốn làm ngơ?

Càng nghĩ Jungkook càng khó chịu, nước mắt không hiểu sao cứ tuôn trào. Chất lỏng mặn chát vương vãi đầy trên mặt, chọc khoáy sâu vào những vết thương.

"Hức... anh hôn em một cái không được sao?"

Giọng cậu tủi hờn mang vài phần oán trách. Taehyung sao lại vô lương tâm đến mức không giúp cậu trị thương.

"Ngoan!"

Âm thanh trầm ấm quen thuộc cất lên làm Jungkook dịu đi vài phần xúc động.

Người nhỏ khóc làm Taehyung bối rối, không ngờ hắn lại vô tình tổn thương cậu. Taehyung thấy mình thật tồi tệ khi để bé cưng đau lòng. Hắn đến gần, ôm chặt Jungkook, thật sự muốn khảm cậu vào lòng để chở che. Cẩn thận hôn lên đôi mắt đẫm nước kia, sau đó di chuyển đến môi. Nụ hôn thật nhẹ nhàng, chất chứa vô vàn sự yêu chiều, thương mến. Nó đơn giản là quan tâm, là trân trọng, không vương chút tà ý hay dục vọng.

Một nguồn năng lượng ấm nóng từ môi lan tràn ra khắp cơ thể. Tất cả các vết thương đều được chữa lành, làn da Jungkook trở về trạng thái hồng hào trắng trẻo. Tuy vậy cậu cảm thấy không vui vì thái độ ban nãy của Taehyung.

15

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!