Chương 18: 𝐗𝐕𝐈𝐈𝐈. Eric Jeon

Thấm thoát kỳ nghỉ bất đắc dĩ của Jungkook đã kết thúc, hôm nay cậu phải đến sở cảnh sát điểm danh. Đi làm đồng nghĩa với việc không được ôm Taehyung ngủ nướng, thời gian hai người ở cùng giảm đi đáng kể. Jungkook phải đối mặt với áp lực của cấp trên, suốt ngày lao đầu vào án mạng bận bịu hơn nhiều. Cậu đang chán nản đây, không lẽ bây giờ xin từ chức ở nhà ăn bám người yêu.

2

Tổ trưởng Jeon nghỉ việc tất nhiên ảnh hưởng không ít đến các thành viên trong tổ. Vừa bước vào phòng đám cấp dưới đã ùa tới như lũ lụt. Quăng cho cậu xấp hồ sơ to tướng bảo giải quyết, còn thay phiên nhau than thở làm cậu muốn nổ cả tai.

"Cũng may anh bị thương trong lúc sóng yên gió lặng, nếu Seoul có thảm sát hay án mạng liên hoàn chắc chúng tôi chết mất."

"Phải đó, đợi cậu khoẻ lại như ngồi trên đống lửa."

Nghe bọn họ kể khổ Jungkook cảm thấy áy náy vô cùng. Việc kia do cậu dàn dựng, tình huống bắt buộc đành phải lừa gạt họ. Sau này sẽ cố gắng làm tốt phận sự, thỉnh thoảng chiếu cố người cùng tổ một chút, coi như bù đắp chuyện lần này.

"Mọi người yên tâm, tôi đã trở lại chúng ta cùng nhau cố gắng!"

"Tổ trưởng khỏi hẳn rồi sao? Tôi mừng sắp khóc."

"Cậu mà nghỉ lâu quá e sẽ có người thay thế."

Mọi người ở đây thật sự tin cậu bị thương. Công nhận số hồ sơ bệnh án Jae Suk làm giả vô cùng hoàn hảo. Giám đốc sở cảnh sát xem còn không thấy sơ hở. Nhằm nhò gì chứ, ai bảo bạn thân Taehyung là cháu trai viện trưởng.

"Thời gian qua chúng tôi rất khó khăn, người bên tổ điều tra tội phạm tình dục

- bảo vệ quyền phụ nữ cứ sang đây quấy rầy. Nói bóng nói gió việc tổ trưởng bị thương, chê anh bất tài, còn bảo anh tự cao tự đại. Mặc dù bị thương anh vẫn bắt được Ma Young Chul nên cấp trên khen thưởng còn bọn họ bị khiển trách vì vậy mới kiếm chuyện với chúng tôi"

3

"Có thật không?" Jungkook nghi hoặc, lẽ nào người của tổ bên cạnh gan lại lớn như vậy.

"Đúng đó cậu Jeon, tôi thấy họ nói xấu cậu thật muốn xông vào phản bác, chỉ là sợ ảnh hưởng đến tổ chúng ta."

"Cậu Choi không ngăn tôi lại tôi đã đập bọn chúng một trận nên trò."

"Anh bình tĩnh nào, kẻo cả bọn bị trừ lương và phạt cảnh cáo."

Sau khi Jungkook nghe kể rõ ngọn ngành càng không vừa mắt đám kia hơn. Cậu là muốn cho những tham quan ăn hối lộ đó một con đường sống, vậy mà lại đến tổ trọng án của cậu gây khó dễ. Sau khi giải quyết cả Lee gia, chắc chắn phải đá bọn này ra khỏi Sở. Jungkook không cần làm gì cao siêu, ai có can hệ với Lee gia tự động bị kéo xuống nước. Lũ sâu bọ này tồn tại càng lâu thì pháp luật Đại Hàn càng hỏng.

2

Jungkook nhắc nhở thành viên trong tổ mình.

"Lần sau nếu có chuyện này cứ im lặng. Đám người đó chắc chắn không hống hách được lâu."

"Có tổ trưởng ở đây chúng tôi không sợ nữa."

Jeon Jungkook là ai chứ, nhìn là biết cậu không bao giờ để người ta lấn lướt. Bọn kia cũng chỉ dám thị uy với cấp dưới của cậu, khi gặp trực tiếp dù không cam tâm vẫn phải cúi đầu chào một tiếng cảnh sát Jeon.

Sau khi mọi người trao đổi vài câu cũng chia ra ai làm việc nấy. Jungkook quay sang nhìn hồn ma đang đứng cạnh mình.

"Anh, bà Dangol có lừa chúng ta không? Sao làm cái kia rồi anh cũng không sống lại."

Lúc này thuốc hiện thân đã hết tác dụng hắn lại trở về trạng thái vô hình. Dù vậy Taehyung không mấy khẩn trương, thấy Jungkook lo lắng liền trấn an.

"Xem ra quá trình có sai sót, chúng ta nên tìm bà ấy hỏi rõ."

Jungkook nghe Taehyung nói cũng yên tâm phần nào, nghĩ đến bà Dangol lại cảm thấy bất lực.

"Bà ấy rong ruổi khắp nơi, lúc đến, lúc đi hết sức thần bí, phải tìm ở đâu đây!"

"Em không cần lo, bà Dangol sẽ tự tìm chúng ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!