Chương 13: 𝐗𝐈𝐈𝐈. Oh Nari?

Đến trước cổng bệnh viện, Jungkook mất hết tung tích cô ta. Trong đầu đặt ra nhiều nghi vấn rốt cuộc ma nữ đó là ai? Cùng với Ma Young Chul có quan hệ gì? Cậu quyết định trở vào thăm dò gã.

3

"Này, tại sao ông đòi giết cảnh sát?"

Ma Young Chul đang trong trạng thái thất thần nghe nhắc đến "cảnh sát" liền vô cớ nổi điên. Gã gầm rú, hướng ánh mắt căm phẫn về phía cậu. Cũng may tay đã bị còng mới tránh xảy ra ẩu đả.

1

Thấy Ma Young Chul làm loạn, đám cảnh sát gọi bác sĩ đến tiêm cho gã liều thuốc an thần. Jungkook nhìn sơ cũng đoán được người này có thâm thù đại hận với cảnh sát. Có khi đặt máy quay lén không phải biến thái mà muốn thách thức pháp luật.

Tên này dễ nổi điên như vậy cậu đành điều tra hướng khác.

Jungkook rời viện trở lại sở cảnh sát. Lục tìm trong đống hồ sơ nơi gã ở. Sau đó lái xe đến làng Guryong

- khu họ Ma sinh sống.

12

Đến nơi, Jungkook tự mình cuốc bộ vào trong. Được vài bước chân đã lấy tay che miệng vì mùi rác thối bốc lên nồng nặc. Chúng có ở khắp nơi, chất thành đống cao, nhìn thôi cũng đủ choáng váng. Thỉnh thoảng vang lên mấy âm thanh chít chít của bọn chuột đang chui rúc đâu đó kiếm ăn. Những ngôi nhà xập xệ, cao tới đầu nằm san sát hai bên đường. Tồi tàn, nhếch nhác, ẩm thấp là từ cậu có thể nghĩ ra để miêu tả nơi này.

Trên đường đi Jungkook chạm mặt không ít người. Ánh mắt họ dành cho cậu không mấy thiện cảm. Để ý kỹ mặt ai cũng thoáng nét u buồn. Phải chăng ranh giới giàu nghèo tạo nên khoảng cách giữa người với người.

Jungkook không ngờ ở Seoul có tồn tại ngôi làng mang tên Guryong

- cũng là khu ổ chuột lớn nhất thủ đô. Ngoài ra Gangnam

- một trong quận giàu có nhất Seoul nằm bên cạnh nơi này. Tưởng tượng mỗi ngày nhìn thấy các tòa nhà cao chọc trời phía bên kia sẽ áp lực thế nào. Hai cảnh sống đối lập đến cùng cực đặt cạnh nhau là dẫn chứng thực tế cho nạn phân hoá giàu nghèo trong xã hội.

7

Jungkook chua chát thay cho những số phận nơi đây. Bị cái nghèo đeo bám, xã hội xa lánh. Cuộc sống chắc là không dễ dàng gì.

Đi sâu vào trong, cuối cùng cũng tìm được nhà gã. Chỗ này xập xệ chẳng khác gì xung quanh. Cửa không hề khoá, chính xác là tàn tạ đến không khoá được. Nhìn cũng biết bên trong chẳng có gì để lấy, khoá cửa cũng bằng thừa.

Nhìn kỹ cửa không mục rỗng vì thời gian mà do con người tác động. Phỏng chừng Ma Young Chul lên cơn điên đã đập phá nơi này.

Vừa đặt chân vào, Jungkook thấy khó chịu vì mùi ẩm mốc và bụi bẩn trong không khí. Cậu ho sặc sụa, mặt đỏ bừng. Căn nhà ẩm thấp thiếu ánh sáng, gián bọ chạy nhảy lung tung. Chỗ này đích thực là một căn trong khu ổ chuột.

Lối đi chật hẹp, xung quanh rải rác đồ đạc.

Chúng sắp xếp không trật tự khiến người nhìn rối mắt. Bất chợt cậu đạp phải vật lạ trên sàn. Jungkook mở flash, khom người nhặt nó lên. Một bức ảnh đóng khung, lớp kính đã nứt do va đập. Bên trong là một đôi nam nữ cười rất hạnh phúc. Người nam là Ma Young Chul, người nữ chắc là vợ quá cố của gã. Dù hình có hơi mờ Jungkook phải công nhận cô ta khá xinh đẹp.

Có lẽ trẻ hơn Ma Young Chul mười tuổi.

"Khoan đã người này chẳng phải...."

Chưa để cậu suy đoán, một ma nữ váy trắng xuất hiện ngay trước mặt. Cô nhìn cậu chằm chằm đôi mắt chứa nhiều u buồn, oán hận.

2

"Cậu thấy tôi đúng không?"

Giọng nói như từ hư không truyền tới, vang văng vẳng bên tai. Người bình thường chắc chắn rợn tóc gáy. Còn Jungkook đã quá quen, chưa hề thấy sợ.

"Đúng vậy." Jungkook bình thản trả lời.

"Cậu giúp tôi được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!