"Cái quái gì? Fourth có thai?!"
Alan đập mạnh tay xuống bàn, hai ly cà phê vì chấn động mạnh mà sóng sánh.
Hamin nhìn anh, khẳng định chắc nịch:
"Đúng vậy, tôi còn đang nghi ngờ vụ vô sinh của Gemini đây, sao anh ấy lại nói vậy chứ, làm tôi bẽ mặt với bác Keeratii, bẽ mặt với Fourth."
Alan vuốt vuốt cằm, cảm tưởng lại sắp có chuyện gì đó vô cùng hay ho diễn ra, anh ta nói: "Hẹn gặp Gemini tiếp đi, đòi một danh phận, mọi chuyện cũng tanh bành hết cả rồi còn gì, có khi lời nói của cậu hiện giờ có trọng lượng hơn đấy."
2
Alan cười một nụ cười đểu giả đặc trưng.
"À, sao cậu biết Fourth có thai?"
"Lúc tôi đang đi kiểm tra lại thai, tôi thấy bác Keeratii cả Gemini đứng nói cái gì đấy ở hành lang, tôi mới nghe lén..."
Chính cô còn bàng hoàng với những gì mình nghe lén được chứ đừng nói gì đến Alan, bà Keeratii hay Gemini. Nghe tin một người con trai mang thai không hoảng mới lạ, chuyện này đâu phải chuyện thường ngày ở huyện.
"Cậu đã động tới một sợi tóc nào của Fourth chưa đấy?"
"Hôn rồi, nhưng chưa kịp tiến tới bước cuối cùng thì tên điên đó đã đạp cửa xông vào phá tung mọi thứ."
Nghĩ đến ngày hôm đó Alan lại thấy tức, cứ tưởng con mồi đã dâng tới tận miệng, chỉ việc nhai và nuốt xuống nữa thôi là xong, cứ tưởng mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy, ai ngờ cho miếng ngon vào miệng rồi lại phải nhè ra.
"Giờ như nào đây Hamin, tôi cũng chỉ còn có một mình, Jihwa Kwang bà ta về lại Mỹ rồi."
Anh ta tức Gemini một, nhưng tức Jihwa cả mười, đại sự chưa xong đã lo bỏ trốn, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình. Cùng bà ta hợp tác lật đổ Gemini quả thật là một quyết định sai lầm.
"Vậy chắc chắn cái thai trong bụng Fourth là của Gemini rồi, thế tại sao anh ấy còn nói anh ấy vô sinh kia chứ."
"Đầu óc nó không đơn giản như cậu nghĩ đâu, cậu đơn phương nó lâu như thế, chẳng lẽ lại không biết tính khí của nó?"
Đối với Alan, hắn là loại người chính xác không nên động vào nếu không muốn có hôm tử vong sớm, nhưng nếu chịu khó tìm ra điểm yếu của hắn, có thể nắm thóp được thì mọi chuyện sẽ vô cùng dễ dàng.
1
Gemini cũng chỉ là Gemini, khôn ngoan đến mấy cũng sẽ bị bắt bài mà thôi.
"Tôi sẽ tới hẳn bệnh viện nói chuyện rõ đầu rõ cuối với anh ấy."
"Làm đi, xong tôi sẽ hẹn nó ra kích động, Gemini là một tên nóng tính, nói vài câu chắc chắn sẽ lung lay."
1
Hamin và Alan mỗi người một đường, người trở về nhà, người tới bệnh viện. Cô nhất quyết phải cứu lấy gia đình mình, nhất quyết phải bắt buộc Gemini có trách nhiệm, cho dù đứa con này không phải của hắn mà là của một người khác.
Hamin hổ thẹn đương nhiên có hổ thẹn, khổ nhục đương nhiên có khổ nhục, nhưng cô không nỡ nhìn gia đình mình rơi xuống vực thẳm mà không vươn tay cứu lấy, gia đình thì chỉ có duy nhất, nhưng người như hắn ở đâu cũng có thể tìm được thôi. Gemini không yêu cô, hắn đối xử với cô tàn nhẫn và ghẻ lạnh, vậy nên, bản thân cô cũng không cần phải thương xót cho hắn nữa...
Hamin mạnh dạn đẩy cửa phòng bệnh của Fourth bước vào, vừa vặn có cả bà Keeratii lẫn Gemini ở đây.
"Hamin?"
Gemini nhìn thôi đã thấy chướng mắt, định đi tới đuổi về đã bị Fourth túm lại, cậu lắc đầu, ý bảo hắn đừng có làm thế, dù sao Hamin cũng đang mang thai, không nên hành xử thô lỗ như vậy. Gemini chắc chắn cả trăm phần trăm Hamin vác mặt qua đây lại là vì chuyện trách nhiệm, đòi bồi thường lần đầu của cô, có lẽ là sau tất cả những gì hắn đã từng nói thì Hamin vẫn chưa thông suốt được chút nào thì phải.
Đây là con gì, chứ đâu phải con người, con người đâu thể ngu ngốc và cố chấp tới mức này được? Cái gì nó cũng có điểm dừng, có giới hạn của nó thôi. Hamin có thể mặt dày như vậy, có thể không màng tự trọng mà 'cầu xin' người ta 'bố thí' cho vài đồng bằng những lý do hết sức hèn hạ, nhưng sự kiên nhẫn và giới hạn của Gemini thì rất có hạn.
1
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!