Chương 47: (Vô Đề)

Alan đưa Fourth trở về nhà. Suốt dọc đường cậu không nói một lời nào, chỉ lặng im dạo bước bên cạnh anh, đôi lúc chỉ lén lút trút ra một tiếng thở dài.

"Tao về đây..." Nói xong, cậu bỏ thẳng vào trong nhà.

Anh nhún nhún vai, không nghĩ nhiều một đường trở về nhà mình.

Bây giờ đã ba, bốn giờ chiều. Gemini chắc chắn chưa về, mà có khi tối nay hắn về muộn, cả hai đang chiến tranh lạnh mà.

Fourth càng nghĩ càng thấy buồn bực. Cậu không muốn cả hai chiến tranh lạnh như thế này nữa, thật không thoải mái một chút nào cả. Sống cùng một nhà mà mặt nhau không muốn nhìn, cơm không muốn ăn chung, ngủ cũng không muốn ngủ chung. Thế nhưng hắn lại rất cố chấp, ương bướng, dù cậu có lựa lời nói sao thì Gemini cũng không muốn nghe, nói qua nói lại thể nào cũng cãi nhau to. Thôi thì cứ né mặt nhau vậy có khi lại yên bình, để mọi chuyện tới đâu thì tới vậy, Fourth cũng mệt mỏi lắm rồi.

Bản thân cậu cũng không thấy đói bụng, chỉ vào bếp nấu cho hắn chút đồ ăn tối, còn mình sau khi nấu xong thì lên phòng ngủ một giấc.

Đặt mình nằm xuống nệm giường êm ái. Chẳng hiểu sao những dòng tâm tư trong quyển nhật kí kia của mẹ lại hiện lên trong đầu cậu.

Trầm cảm, đau khổ, tuyệt vọng, tổn thương...

Đó là những gì Jihwa đã phải chịu đựng trong suốt một thời gian dài, nguyên nhân chủ yếu lại là từ Fourth mà ra. Trong khi mẹ mình thì dằn vặt và sống trong đau khổ như vậy thì cậu lại không hề muốn gặp bà, tỏ ra căm ghét và luôn né tránh bà. Fourth hiện giờ cảm thấy có lỗi với Jihwa lắm. Có lẽ cậu đã quá trẻ con rồi, lại còn cố tình không chịu hiểu cho mẹ mình nữa.

Suy nghĩ lung tung một hồi, Fourth ngủ quên từ bao giờ không hay, lúc tỉnh giấc đã là sáu giờ xế chiều. Gemini đương nhiên vẫn chưa về.

Hắn bên này cố vùi mình vào công việc để mình bận rộn nhất có thể, chí ít là sẽ thôi không nghĩ về chuyện của mình và Fourth, như thế sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều.

Họp hành, kí kết giấy tờ, hắn cố ép mình làm hết trong hôm nay. Sáng Gemini không chịu ăn điểm tâm, làm bù đầu tới trưa cũng không chịu cho vào bụng thứ gì, cứ thế ngồi lì trong phòng tới tận chiều. Ăn không ăn, nghỉ không nghỉ, lại còn cố tình làm việc như một cái máy. Con người kể cả có khoẻ mạnh đến đâu cũng sẽ phải kiệt sức mà thôi, chưa kể hắn đang ốm nữa.

Đột nhiên những triệu chứng ngày hôm qua lại xuất hiện. Gemini buông bút, mắt hắn nhoè đi, bên tai lại là cái tiếng 'ù ù' ấy. Hắn thật sự chỉ muốn ngã ra đây ngất xỉu cho rồi!

Gemini lắc lắc đầu mong cơn chóng mặt giảm đi, nhưng không có tác dụng, đầu hắn vẫn quay mòng mòng, mọi vật trước mặt xoay chuyển dữ dội.

Gemini loạng choạng đứng dậy nhưng vẫn không thể, bỗng hắn trượt tay làm đồ đạc trên bàn rơi rớt lung tung xuống sàn. Tầm giờ này Garrick đã về nhà rồi, mà phòng làm việc của hắn thì cũng không ai dám bén mảng tới nên Gemini không biết phải làm thế nào nữa.

Hắn lảo đảo bước tới tủ thuốc, muốn lấy một viên thuốc đau đầu uống tạm, nhưng bản thân lại không thể xác định được thuốc nào với thuốc nào, rồi hắn thế ngã ra ghế khó khăn hô hấp.

Trong cơn mê man, Gemini thấy cửa phòng mình bật mở...

"Ơ anh Gemini... Gemini."

Hamin từ đâu xông vào như một vị cứu tinh, thấy hắn cả gương mặt xanh xao đổ mồ hôi không ngớt, lại ngồi đó chả biết trời trăng gì, cô vội vã chạy tới đỡ lấy hắn.

"Anh làm sao vậy, Gemini?"

Hắn nhăn mặt, ngất đi trong vòng tay Hamin. Trước khi mất đi ý thức, hắn còn có cảm giác có gì đó rất không an tâm, chắc có lẽ là vì sự xuất hiện của cô, Gemini không muốn trở nên yếu mềm như thế này trước mặt bất kì ai hết, nhất là Hamin.

Hamin trợn tròn mắt, luống cuống vỗ mặt hắn liên tục gọi tên, nhưng đã hai phút trôi qua rồi, hắn vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh.

Cô ngưng lại, không lay hắn nữa. Hôm nay Hamin lại một lần nữa mặt dày tới đây, cốt muốn hai người suy nghĩ lại mà vươn tay cứu giúp công ty cô trong thời điểm khó khăn này, nhưng tình huống bây giờ thật quá mức bất ngờ.

Trong lòng Hamin dậy sóng, môi mím chặt không dám thở mạnh.

Cô nhìn xung quanh phòng, có camera, thôi thì cô lại đóng vai người tốt, kế hoạch gì đó đã bàn lúc trước tạm dẹp qua một bên đã. Dù sao... mọi chuyện cũng là bất đắc dĩ, cô chưa từng muốn gây tổn hại cho người mình yêu, nhất người đó lại là Gemini.

Hamin tới bên tủ thuốc, lấy tạm viên thuốc cảm giã ra cho hắn uống, tiện ngồi lại chờ hắn tỉnh rồi mới yên tâm ra về. Chứ cho uống thuốc xong lại bỏ đi, mặc hắn ở đây tỉnh hay không tỉnh thì có hơi vô lương tâm.

Phải rất lâu sau Gemini mới mệt mỏi tỉnh lại, người xuất hiện trước mắt hắn đầu tiên là Hamin khiến hắn cực kì khó chịu.

"Anh... anh tỉnh rồi."

Hắn thở hắt một hơi, khó khăn nói: "Tới làm gì?"

"Em..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!