Chương 39: (Vô Đề)

"Anh ơi, dậy đi còn đi làm."

Sau năm năm, Fourth thay đổi khá nhiều, cũng đã khắc phục mấy tật xấu của mình. Cậu không còn ngủ nướng tới mười một mười hai giờ trưa mới dậy nữa, chuyện nấu ăn thì có cải thiện đôi chút nhưng Gemini cũng vẫn không cho cậu vào bếp.

Mỗi sáng Fourth sẽ là người gọi Gemini dậy đi làm, dạo này hắn hay đi sớm về khuya, ở công ty thì cắm đầu cắm mặt vào giấy tờ văn kiện, về nhà cũng không được nó buông tha nên hắn nghỉ được lúc nào hay lúc nấy. Có mấy hôm mệt lả ngủ li bì, Fourth gọi mãi Gemini cũng không dậy.

Cậu biết nếu để một mình hắn gánh vác hết thì sẽ rất vất vả, cậu cũng nhiều lần ngỏ ý muốn cùng hắn san sẻ vấn đề tài chính gia đình, nhưng hắn lại không không chịu, hắn tìm đủ mọi lý do để cậu phải ngoan ngoãn ở nhà. Nào là nếu cậu đi làm thì ai sẽ nấu cơm cho hắn, ai dọn dẹp nhà cửa, ai chăm lo cho gia đình. Bởi Gemini nói thế nên Fourth mới không đòi hỏi chuyện ra ngoài đi làm nữa.

Vốn dĩ Gemini luôn muốn cậu vun vén cho tổ ấm

- đó là một phần, còn phần khác thì do hắn không muốn cậu cũng vất vả giống hắn. Vì Gemini đã hứa sẽ lo cho Fourth một cuộc sống đầy đủ, thế nên, hắn sẽ không thất hứa.

"Anh này, dậy đi, sáu giờ rưỡi rồi kìa!"

Gemini mệt mỏi thò đầu khỏi chăn, lèm bèm: "Mệt quá."

"Dậy đi, em gọi mỏi mồm lắm rồi đấy."

Fourth yêu chiều vuốt tóc người yêu, thủ thỉ: "Tội nghiệp, đi làm chắc mệt lắm đúng không? Em đã nói để em làm cùng anh, vậy mà anh lại không chịu."

Gemini mắt nhắm mắt mở, ngái ngủ lắc đầu.

"Không cần, có gì vất vả đâu mà em lo, ở nhà ngoan là được, không phải bận tâm gì hết."

Fourth chẳng biết nói gì được nữa trước một Gemini ương bướng như thế. Cậu bỏ xuống nhà trước, nấu tạm bát mì cho hắn vì cậu làm tốt mỗi món này, vả lại hắn dạo này tự nhiên lại thích ăn mì nên sáng nào cũng đòi mì. Về sau Fourth sẽ tập nấu thêm nhiều món đa dạng hơn, chứ sáng nào cũng ăn le que mấy cọng màu vàng thế này thì nhanh đói lắm, với lại cũng không tốt cho sức khoẻ nữa.

Mãi mười lăm phút sau Gemini mới mò xuống, hắn giờ đã mặc âu phục bảnh bao, đầu tóc vuốt keo gọn gàng hơn, Fourth nhìn chỉ muốn hôn hôn cho bõ ghét.

"Nè, vào đây ăn."

"Mai có khi không phải nấu đồ ăn sáng cho tao nữa đâu."

"Làm sao? Anh không ăn sáng là trưa nhanh đói lắm, vả lại bỏ bữa sáng không tốt đâu. Em sẽ học nấu thêm nhiều món khác để anh đổi bữa, ăn nhiều mì nóng lắm."

Gemini nghe Fourth nói thế liền xua tay vội, nói: "Không cần, dù sao tao cũng không có thời gian ăn sáng nữa."

"Không có thời gian cũng phải ăn. Anh định nhịn xong rồi ốm lăn quay ra đó à?"

Gemini chép miệng, gắp một đũa mì bỏ vào miệng.

"Ờ."

Fourth ngồi đối diện với hắn. Ban đầu thì ăn ngoan lắm, chả nói câu nào cả, cứ tưởng nay cậu dở chứng. Mãi lúc sau Gemini mới hiểu, thì ra là có chuyện rất khó nói muốn hỏi hắn nhưng lại sợ hắn mắng nên mới ngập ngừng.

"Ê, hôm nay Mark qua nhà chơi được không? Thì là tụi em lâu cũng không gặp nhau nên..."

Gemini nghe xong, đũa mì cho vào miệng nhai rồi định nuốt xuống nhưng lại không sao nuốt nổi, bữa sáng tự nhiên cũng mất ngon.

Cái tên này, lâu lắm rồi Fourth mới nhắc lại. Hiện tại nghe đến từ 'Mark' là trong lòng hắn liền dấy lên một loại cảm giác vô cùng khó chịu. Bao nhiêu năm đã trôi qua rồi, nhưng chẳng hiểu sao nhắc đến cậu ta, Gemini vẫn cực kì bài xích.

"Không."

Fourth nhanh chân chạy lại chỗ hắn, bóp bóp vai lấy lòng. Đã hơn bốn năm mà Gemini vẫn khó chịu với Mark như ngày nào thì sao mà cậu có thể dễ thở được đây? Một bên là người yêu, một bên là bạn, mặc dù không thân nhưng cũng là một người bạn tốt duy nhất của Fourth. Sau này đương nhiên sẽ đụng mặt nhiều, không thể nào mà cứ mãi ghét bỏ, xa lánh nhau như thế này được.

"Đi mà, em ở nhà một mình chán lắm, em không chịu nổi đâu nên em mới rủ Mark qua chơi cho đỡ buồn."

"Đến công ty với tao là vui ngay, tao vô cùng sẵn sàng đưa đón mày mà, sao lại không chịu?"

"Điên à? Chỗ người ta làm việc em đến chỉ gây phiền phức thôi, đi mà mà Gem, nhé, được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!