Chương 34: (Vô Đề)

Gemini không thể ngồi yên một chỗ, hễ cứ ngồi xuống là lại thấy bản thân như đang ngồi trên đống lửa, hắn cứ đi đi lại lại trước cửa phòng cấp cứu, đã ba tiếng rồi vẫn chưa thấy có động tĩnh gì bên trong.

"Gem! Sao rồi sao rồi? Thằng bé đâu?" Bà Keeratit hối hả chạy vào, dồn dập hỏi Gemini làm đầu hắn rối bời như muốn nổ tung.

"Mẹ bình tĩnh xem nào, con cũng đang lo muốn chết đây."

Bà Keeratit không nói thêm gì nữa, đành phải ngồi xuống, im lặng chờ đợi. Một lúc lâu sau nữa, đèn trong phòng từ màu đỏ chuyển thành màu xanh mát mắt, cửa phòng cấp cứu đột ngột mở ra. Bác sĩ tháo khẩu trang, thở phào nhìn người nhà bệnh nhân đang không ngừng lo lắng bu lại hỏi.

"Đã ổn cả rồi, may mà đưa tới kịp. Tôi cũng đã băng bó lại vết thương ở chân cũng như truyền nước cho bệnh nhân, ngày mai khi bệnh nhân tỉnh lại, người nhà nên cho bệnh nhân uống thuốc bổ, cũng như bồi cậu ấy ăn uống đầy đủ, thể trạng cậu ấy bây giờ yếu quá!"

Gemini nghe xong cảm ơn vị bác sĩ rối rít: "Vâng ạ, cháu cảm ơn, cháu cảm ơn bác sĩ ạ, cháu cảm ơn bác sĩ nhiều."

Bà Keeratit đứng một bên thấy con trai cứ không ngừng cảm ơn người ta, vội huých tay hắn, ý bảo không cần phải quá như vậy.

"Vâng, cảm ơn ông."

"Cử một người theo chúng tôi đi lấy kết quả xét nghiệm cũng như làm thủ tục cho bệnh nhân nhé."

"Được, để tôi." Fethan sau đó liền đi cùng bác sĩ.

"Đó là ai thế?"

Gemini gật gật: "Là bố ruột của Fourth, mẹ không thấy cả hai rất giống nhau sao?"

"Thật à? Nhìn ông ấy quen quen, hình như mẹ gặp ở đâu rồi..."

"Chủ tịch Fethan Malee nổi tiếng trong giới giải trí đó mẹ ạ, lên Tivi mấy lần lại chả quen."

Nói xong cũng không kiên nhẫn nổi nữa mà bước vào phòng bệnh gặp Fourth. Gemini nhìn cậu nằm trên giường bệnh cùng đống dây rợ chằng chịt, trong lòng không kìm được xót xa. Hắn tiến tới, lẳng lặng cầm tay cậu lên, trìu mến hôn xuống. Không biết ba ngày vừa qua Fourth đã xảy ra những chuyện gì mà trở nên hốc hác đến thế, chỉ mới có ba ngày thôi mà sao nhìn cậu lại tàn tạ tới nghiêm trọng, tới thương tâm như vậy.

Gemini mím môi: "Em ơi."

8

Bỗng Jihwa từ đâu chạy tới, đứng thập thò ngoài cửa phòng bệnh, bà Keeratit nhìn Jihwa với ánh mắt khó hiểu, tự hỏi vị này là ai mà lại nhìn vào trong phòng bệnh của Fourth lâu như thế, hay bà ta nhận nhầm người?

"Chị gì ơi, chị tìm ai thế?"

1

"Tôi... à không... tôi..."

Bà Keeratit càng thêm khó hiểu: "Chị nhầm phòng hả?"

Jihwa cắn môi, gật đầu. Bà đau lòng nhìn Fourth bất tỉnh nằm đó, thì ra tất cả là do bà, tất cả là tại bà mà con trai mới xảy ra những chuyện đau lòng thế này. Jihwa cứ tưởng mình làm vậy là đang cố gắng bù đắp cho cậu nên mới mù quáng làm theo ý bản thân mà không hề để ý tới cảm nhận của Fourth, nhưng mọi chuyện lại không như bà mong muốn, mọi thứ đã đi quá giới hạn.

Jihwa cảm thấy, mình không còn đủ tư cách gì để xuất hiện trước mặt con trai thêm bất kì một lần nào nữa, chịu khổ như thế là đã quá đủ. Jihwa quyết định sẽ một mình quay lại Mỹ trong tối nay, mục đích bà tới đây cũng chỉ là để nhìn Fourth một lần cuối cùng thôi.

8

Heena nghe tin dữ về Fourth cũng ngay lập tức chạy tới bệnh viện, vừa đến bà đã thấy Jihwa đứng lù lù trước cửa phòng, thấp tha thấp thỏm ngó vào bên trong.

"Thằng bé đâu?"

Bà Keeratit lần nữa có ngàn dấu chấm hỏi chạy trong đầu khi gặp một người đàn bà xa lạ nữa hỏi về Fourth.

"Lại ai nữa vậy?"

"Tôi là mẹ của Fourth, tôi muốn vào gặp thằng nhỏ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!