Editor + Beta: Thất Tử - 12/08/22
Lý Giang Lâm không có ở nhà.
Từ khoảng nửa năm trước, tình trạng thân thể Lý Giang Lâm không khỏe nên đã chuyển đến biệt thự cạnh biển sống quanh năm, nếu không có chuyện lớn gì thì không về.
Nhưng dù có về, Lý Giang Lâm giải quyết xong chuyện sẽ đi ngay, không muốn ở lại đây.
Lúc đó hơn một phần ba trọng lượng công việc đè nặng lên vai Lý Trăn Nhược, một phần ba khác là Lý Trăn Nhiên lo, còn một phần kia giao cho Lý Trăn Thái và Lý Trăn Tự phụ trách.
Mặc dù Lý Trăn Thái là con cả, nhưng vì tính cách quá ôn hoà, biểu hiện trong công việc cũng không xuất sắc, không được Lý Giang Lâm để ý, thậm chí Lý Trăn Tự còn được ba yêu thích hơn.
Lúc ăn cơm, Lý Trăn Nhiên thả Lý Trăn Nhược xuống sàn rồi mặc kệ, cuối cùng vẫn là dì Vương lấy cho cậu một bát thức ăn mèo đặt trong góc phòng để cậu ăn từ từ.
Lý Trăn Nhược nhìn bàn đồ ăn thịnh soạn mà hơi ước ao, đầu bếp nhà họ Lý rất khéo tay, dù là tiệc mời khách cũng có thể tự mình làm một bàn ngon lành, so với thức ăn mèo nhai hoài có một vị thì ngon hơn nhiều.
Lý Trăn Nhiên và Lý Trăn Thái vừa ăn vừa nói chuyện.
Phần lớn là Lý Trăn Thái nói, Lý Trăn Nhiên lặng yên nghe.
Nói đi nói lại cũng chỉ có nhiêu đó chuyện, Lý Trăn Nhiên và Lý Trăn Thái chẳng dại gì mà nói chuyện thật lòng, Lý Trăn Nhược nghe cũng không có ý nghĩa gì, ăn xong liền lên ghế sofa trong phòng khách nằm.
Lý Trăn Thái ăn tối xong gọi tài xế lái xe ra ngoài, còn Lý Trăn Nhiên về phòng mình.
Lần này Lý Trăn Nhược không có theo, Lý Trăn Nhiên cũng không đế ý đến, về phòng liền khóa cửa lại.
Mấy cô giúp việc dọn dẹp xong phòng ăn thì đóng cửa, phòng khách chỉ còn lại dì Vương, phòng dì cạnh phòng ăn, nên mấy thiếu gia nhà họ Lý về muộn thì có dì mở cửa cho, hoặc nếu đói dì sẽ nấu chút đồ ăn khuya.
Dì Vương ngồi ở phòng khách vừa đan áo len vừa xem TV.
Lý Trăn Nhược biết dì đang đan áo cho cháu ngoại, dì Vương lớn tuổi, mắt không tốt, nhất định phải mở đèn to, đan khá chậm.
Trong nhà có người, có đèn, có TV vẫn tốt hơn, ít ra còn có hơi người.
Lý Trăn Nhược nhảy lên ghế sofa, đi tới cạnh dì Vương, dựa đầu vào đùi dì.
Mùi hương trên người dì Vương rất quen thuộc, hồi bé dì vẫn thường ôm cậu như thế này, ấm áp và mạnh mẽ, giống như cái ôm của mẹ.
Vẫn nhớ khi cậu dọn ra khỏi nhà họ Lý, cả nhà ai cũng mặt lạnh như tiền, Lý Giang Lâm chẳng buồn ra mặt, chỉ có dì Vương nhìn cậu, nước mắt rơi mãi, đến tận khi cậu xách hành lý đi vẫn chưa dừng.
Sau đó, dì Vương gọi cho cậu, hỏi cậu có khoẻ không, muốn đưa mấy bộ quần áo lúc trước cho cậu.
Người dì già nua quay đầu nhìn cậu, vươn tay vỗ đầu cậu, không biết nhớ đến cái gì mà lại thở dài thườn thượt.
Mãi đến hơn mười giờ, Lý Trăn Tự mới từ bên ngoài về.
Dì Vương đi mở cửa, cửa vừa mở, Lý Trăn Tự đã ôm dì một cái, hôn lên má dì theo phong cách chào hỏi của phương Tây, nói: "Mamy!"
Lý Trăn Nhược tò mò chui ra khỏi ổ mèo, vừa nhìn liền biết Lý Trăn Tự uống quá chén.
Tửu lượng của Lý Trăn Tự không tốt, lúc say thường làm ra mấy hành động khó giải thích được, chuyện này từng khiến Lý Giang Lâm bất mãn.
Bản thân Lý Trăn Tự cũng biết nên cố gắng kiềm chế để không uống quá say.
Nhưng không biết tối nay xã giao kiểu gì mà Lý Trăn Tự vác cái xác say khướt về nhà.
"Trời ạ." Dì Vương lẩm bẩm.
"Sao lại uống nhiều thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!