Chương 3: (Vô Đề)

Nguồn: Wikidich

Editor + Beta: Thất Tử

Lý Trăn Tự hôm đó tới một chuyến, mười ngày sau đó cũng không thấy bóng dáng đâu.

Khi Dư Băng Vi về nhà, thỉnh thoảng Lý Trăn Nhược nghe được hai mẹ con nói chuyện có nhắc đến Lý Trăn Tự, hắn hình như đi công tác với Nhị thiếu gia nhà họ Lý, có lẽ phải mất một tháng mới về.

Lý Trăn Nhược mỗi ngày đều hết ăn rồi lại ngủ, rảnh rỗi chỉ có thể đứng nhìn khung cảnh bên ngoài qua cửa sổ sát đất trong trong phòng Dư Băng Vi.

Lâu dần, cậu càng cảm thấy bất an.

Một hôm, mẹ Dư ra ngoài mua đồ, hình như để quên thứ gì đó ở nhà nên quay lại lấy, lúc rời đi quên không khoá cửa.

Lý Trăn Nhược lập tức trốn ra ngoài, dĩ nhiên cậu không thể đi thang máy, tòa nhà này cậu cũng chưa quen thuộc lắm, hoảng hốt chạy ngược chạy xuôi nửa ngày mới tìm được cầu thang, đi cầu thang từ tầng mười mấy xuống tầng một, mệt đến tàn mất nửa cái mạng mèo, kết quả cửa tầng một đóng chặt, nút mở quá cao cậu với không tới, rốt cuộc bị mẹ Dư bế về.

Mẹ Dư hơi giận, cũng có chút buồn

Ngay buổi tối hôm đó, mẹ Dư nói với Dư Băng Vi, "Nghe nói mèo động dục dữ lắm, không bằng mau đem nó đi thiến?"

Lý Trăn Nhược đang ỉu xìu lập tức ngẩng đầu lên, sợ tới mức lông đều dựng lên.

Dư Băng Vi đáp, "Nó vẫn còn nhỏ, đợi thêm ít nhất là nửa năm rồi tính, cơ mà không nhất thiết thì đừng thiến, tội lắm."

Nghe những lời này của Dư Băng Vi, Lý Trăn Nhược liền cọ cọ làm nũng cô nửa ngày, mong hai mẹ con họ bớt giận, tha cho cậu một lần.

Từ sau ngày đó, mẹ Dư rất cẩn thận, không cho cậu một cơ hội chuồn ra ngoài.

Thoáng cái lại qua nửa tháng, Lý Trăn Nhược tính tính thời gian, xem ra Lý Trăn Tự đi công tác hẳn là đã sắp về.

Quả nhiên, một buổi tối nọ, Lý Trăn Tự và Dư Băng Vi cùng nhau về nhà.

Vì mẹ Dư ở nhà nên hai người từ lúc vào cửa không làm gì, mà vừa nói chuyện vừa dẫn nhau vào phòng ngủ.

Lý Trăn Nhược nằm trong ổ mèo lập tức đứng lên, tò mò bám theo hai người.

Lý Trăn Tự một tháng không tới, hôm nay tới chỗ Dư Băng Vi tất nhiên không chỉ nói chuyện phiếm không, hai người vào phòng, cửa còn chưa đóng đã ôm nhau hôn.

Lý Trăn Nhược đi theo tới cửa, đứng thẳng người, giơ chân đẩy cửa ra một chút rồi thò đầu vào.

Cậu biết hai người kia định lên giường, mình tốt nhất trốn trong phòng khách, nhưng lại không nhịn được tò mò muốn nghe hai người họ nói chuyện.

Lý Trăn Tự cùng anh hai cậu ra ngoài công tác, không biết vì sao, hơn nữa nhà họ Lý vẫn luôn là nhà đầu tư lớn của các hạng mục du lịch ở phía tây, đó là hạng mục lớn nhất của Vận Lâm, nếu không có chuyện gì xảy ra thì người đi theo Nhị thiếu gia là cậu.

Lý Trăn Tự cùng Dư Băng Vi hôn môi, có chút tình cảm mãnh liệt khó nhịn.

Cuối cùng, Dư Băng Vi nói, "Em đi tắm đã."

Lý Trăn Tự lúc này mới buông cô ra.

Nhưng vẫn chậm một bước, hắn phát hiện ra cái mặt tròn của cậu trốn cạnh cửa, vươn tay túm lấy cậu.

Lý Trăn Nhược hoảng hốt, giơ móng cào lung tung.

Lý Trăn Tự xách gáy cậu, ngồi lên giường đặt cậu trên đùi, nhéo nhéo cái mặt cậu hỏi, "Chú mày nhìn lén?"

Lý Trăn Nhược đương nhiên không cần trả lời.

Lý Trăn Tự hừ cười một tiếng, đưa tay mân mê hai quả trứng của cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!