Lý Đoàn Tử theo Lý Trăn Nhiên ra sân bay.
Nói thật chứ, Lý Trăn Nhược có hơi chán nản vì cái tên Lý Đoàn Tử kia.
Nhưng cậu biết để lấy được một thân phận không dễ dàng gì.
Nếu chỉ vì cái tên khó nghe mà nhờ Lạc Phi làm lại một cái nữa thì cũng hơi quá đáng.
Nhịn xuống cục tức, cả đường đi Lý Trăn Nhược cứ nghiến răng nghiến lợi với Lý Trăn Nhiên.
Lúc đổi thẻ lên máy bay, Lý Trăn Nhiên hỏi cậu: "Nhìn tôi làm gì?"
Lý Trăn Nhược nghiến răng nói: "Hận không thể tróc xương lột da!"
Lý Trăn Nhiên tò mò hỏi: "Ai?"
Hỏi xong, Lý Trăn Nhược thấy anh nở một nụ cười nhạt.
Không phải anh không biết, anh chỉ đang trêu chọc cậu thôi.
Hoa Nghị Bang đi cùng hai người họ.
Từ khi đi theo, Hoa Nghị Bang im lặng không nói, đối với cái tên Lý Đoàn Tử cũng không có ý kiến gì.
Đến khi kiểm tra anh ninh, nhân viên giương mắt nhìn Lý Trăn Nhược, "Lý Đoàn Tử?"
Lý Trăn Nhược oán hận đáp: "Vâng."
Nhân viên không nói gì, nhưng lại nhìn cậu thêm hai cái.
Cái tên kỳ cục như vậy mà cũng có người đặt sao?
Ngồi máy bay khoảng hai tiếng thì đến nơi.
Đúng như Lý Trăn Nhược đoán, bọn họ đến Kỳ Giang.
Nơi này cậu không chỉ đến một lần, khi nhận dự án này, cậu đã phải chạy qua chạy lại khảo sát nhiều lần, trao đổi với bên chính phủ rồi mới quyết định.
Trời đã tối.
Đã ngủ trên máy bay nên giờ không mệt lắm.
Vừa ra khỏi sân bay đã có tài xế của công ty phái đến đón.
Sau khi lên xe, Lý Trăn Nhiên nói: "Về khách sạn trước đi.", rồi nói với Lý Trăn Nhược, "Cậu chờ tôi ở khách sạn.
Tôi và Nghị Bang đón mấy chuyên gia tới rồi cùng nhau ăn cơm."
"Còn ăn cơm nữa sao?" Lý Trăn Nhược hỏi, vừa rồi trên máy bay cậu nhét không ít đồ ăn vào bụng.
Lý Trăn Nhiên không nói với Lý Trăn Nhược vì sao phải đến Kỳ Giang.
Anh không nói, vậy cậu không hỏi.
Nhưng khi nghe anh nói mời chuyên gia đến thì chắc là công trường dự án có vấn đề.
Lý Trăn Nhiên sờ đầu cậu, "Còn muốn ăn?"
"Đương nhiên." Lý Trăn Nhược đáp, "Đồ ăn ở đây ngon mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!