Chương 22: (Vô Đề)

Chiều thứ sáu, Lý Trăn Nhiên về nhà sớm hơn bình thường.

Lý Trăn Nhược nghe không rõ anh nói cái gì với dì Vương ở tầng một.

Một lúc sau, Lý Trăn Nhiên và dì Vương lên tầng ba.

Dì đi vào phòng anh, còn anh cởi xích cho Lý Trăn Nhược.

Tất nhiên vòng cổ thì để lại.

Nhưng cũng đủ để Lý Trăn Nhược tha hồ lăn lộn trên mặt đất.

Lý Trăn Nhiên ôm cậu đi vào phòng.

Cậu thấy dì Vương đang sắp xếp đồ đạc của anh.

Đồ cũng không nhiều, một cái vali nhỏ vừa đủ.

Thu xếp đồ đạc xong, dì đưa vali cho Lý Trăn Nhiên, nói: "Đi đường cẩn thận."

Lý Trăn Nhiên gật đầu, đáp: "Vâng."

Cùng lúc đó, tài xế của Lý Trăn Nhiên cũng lên tầng lấy đồ dùng sinh hoạt của Lý Trăn Nhược xuống.

Lý Trăn Nhược đoán rằng Lý Trăn Nhiên muốn đưa theo mình ra ngoài.

Nhưng đi đâu mới được chứ? Chẳng lẽ đưa cậu đi triệt sản? Nhập viện mấy ngày nên anh thu dọn đồ đạc định ở lại chăm sóc?

Không muốn!

Lý Trăn Nhược giãy giụa.

Lý Trăn Nhiên cúi đầu lạnh lùng nhìn cậu.

Thấy ánh mắt đó của anh, Lý Trăn Nhược không khỏi rùng mình sợ hãi, ngay cả động đậy cũng không dám.

Một tay anh cầm vali, một tay bế Lý Trăn Nhược xuống tầng.

Tài xế đã thu dọn xong đồ dùng của Lý Trăn Nhược, mở sẵn cửa xe chờ anh.

Anh ngồi lên xe, Lý Trăn Nhược ngồi cạnh.

Tài xế hỏi anh: "Nhị thiếu, chúng ta đi luôn ạ?"

Lý Trăn Nhiên đáp: "Đi thôi."

Lý Trăn Nhược rất muốn hỏi xem anh đi đâu nhưng không hỏi được.

Lòng thấp thỏm bất an, cậu sợ Lý Trăn Nhiên sẽ đem cậu đi thiến.

Lý Trăn Nhược nằm im trên ghế nhưng lòng vẫn không yên, bò lên đùi Lý Trăn Nhiên nằm xuống.

Lý Trăn Nhiên đặt tay lên lưng cậu.

Xe đi được một lúc lâu, Lý Trăn Nhược đứng lên nhìn ra ngoài.

Cậu thấy đây không phải đường đến bệnh viện thú y mới yên tâm.

Con đường này là đi về phía ngoại thành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!