Chương 2: (Vô Đề)

Nguồn: Wikidich

Editor + Beta: Thất Tử

Hơn mười ngày ở nhà họ Dư, Lý Trăn Nhược đại khái biết được thói quen sinh hoạt của Dư Băng Vi.

Dư Băng Vi không phải ngày nào cũng có lịch trình, nhưng một khi có việc là ra ngoài từ hai đến ba ngày không về nhà.

Dư Băng Vi có về cũng sẽ ôm hôn Lý Trăn Nhược, ừ thì, người ta là mỹ nhân, Lý Trăn Nhược vẫn rất hưởng thụ.

Mà ngày thường đều là mẹ Dư chăm sóc cậu ăn uống vệ sinh.

Do cậu không chạy loạn cũng không phá phách trong nhà nên mẹ Dư cũng rất thích cậu buổi chiều không có việc gì làm sẽ ôm cậu đặt trên đùi vừa vuốt lông vừa xem TV.

Lý Trăn Nhược khi nhàm chán cũng sẽ xem TV, nhưng thời gian chủ yếu là nghĩ cách chuồn ra ngoài như thế nào.

Cậu đã từ cửa sổ sát đất trong phòng Dư Băng Vi quan sát bên ngoài, chỗ này ít nhất cũng phải mười tầng, cậu không thể vượt nóc băng tường, cho nên càng không dám nhảy thẳng ra ngoài.

Bây giờ hy vọng duy nhất là mẹ Dư mở cửa nhưng quên đóng, cậu có thể trực tiếp chuồn đi, hoặc là Dư Băng Vi nguyện ý dẫn cậu ra ngoài một thời gian.

Tuy rằng mọi hy vọng tưởng chừng đều rất xa vời nhưng Lý Trăn Nhược luôn tin sẽ có cơ hội, cậu nhất định phải bình tĩnh.

Buổi tối, Dư Băng Vi tắm rửa xong nằm trên giường chơi máy tính bảng, một tay ôm Lý Trăn Nhược qua, để cậu nằm bên cạnh.

Lý Trăn Nhược nằm yên trong chốc lát, đứng dậy bò lên ngực Dư Băng Vi, nằm xuống hai gò đồi mềm mềm trước ngực cô.

Dư Băng Vi tắm xong không mặc đồ lót, lúc này nằm lên rất mềm mại.

Dù sao cũng không thể thay đổi được, sao không đối tốt với bản thân một chút? Lý Trăn Nhược trong lòng nghĩ vậy, thoải mái mà nằm xuống.

Dư Băng Vi cũng không cảm thấy có gì không đúng, còn duỗi tay nhéo cổ Lý Trăn Nhược, tiếp tục chơi máy tính bảng.

Cứ thế ôm "ôn hương nhuyễn ngọc", đương lúc buồn ngủ, Lý Trăn Nhược nghe tiếng khoá cửa mở.

Trong căn nhà này, từ trước đến nay chỉ có hai người mẹ Dư và Dư Băng Vi, có nhân viên vệ sinh quét dọn một lần mỗi tuần, giờ đã là mười giờ, Lý Trăn Nhược không đoán được ai sẽ tới đây.

Cậu ngẩng đầu lên, có chút tò mò.

Dư Băng Vi thì lại mỉm cười, đưa tay nhéo nhéo tai cậu, mặc áo ngủ gợi cảm nằm trên giường không nhúc nhích.

Lý Trăn Nhược nghe có tiếng bước chân đi tới, mẹ Dư đã về phòng ngủ từ lâu, có lẽ có nghe thấy nhưng không phản ứng.

Là tiếng bước chân của đàn ông, lại còn có chìa khoá nhà, xem phản ứng của Dư Băng Vi, chắc hắn người đàn ông này là kim chủ trong lời đời đồn của cô?

Lý Trăn Nhược không quan tâm đến giới giải trí, càng không có lòng hiếu kỳ, cậu nhìn chằm chằm cánh cửa phòng ngủ.

Quả nhiên, tiếng bước chân dừng lại ngoài cửa phòng, sau đó cửa mở ra.

Nếu gặp một con mèo kinh ngạc thì sao? Lý Trăn Nhược sau khi biến thành mèo không hề che giấu biểu cảm của mình, bởi người khác có thấy cũng không để ý.

Nhưng giờ phút này cậu thực sự rất kinh ngạc, cậu không nghĩ tới người đến se là người quen, còn một trong những người cậu muốn gặp nhất.

Lý Trăn Tự, anh ba của Lý Trăn Nhược, người con thứ ba của Lý Giang Lâm, năm nay hai mươi lăm tuổi.

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Khi còn nhỏ, quan hệ của Lý Trăn Nhược cùng Lý Trăn Tự không tốt, quan hệ của mấy anh em cậu cũng không tốt đẹp gì, nhưng không che giấu sự ghét bỏ của cậu chỉ có Lý Trăn Tự.

Lý Trăn Tự tốt nghiệp năm đầu trung học liền đi du học, đi còn sớm hơn so với Lý Trăn Nhược, lúc về một thân đầy tật xấu, có một đoạn thời gian Lý Giang Lâm đối với hắn rất bất mãn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!