Chương 19: (Vô Đề)

Editor + Beta: Thất Tử - 25/08/22

Sự thật chứng minh Lý Trăn Nhược quyết định rất sáng suốt.

Cậu chờ trước cửa căn

-tin trường đại học hơn một giờ, có rất nhiều nữ sinh đi qua chủ động cho cậu đồ ăn, hơn nữa chủ yếu là cho thịt.

Nhớ đến ngày nào ở nhà họ Lý cũng chỉ ăn thức ăn cho mèo, hôm nay có cơ hội ăn được bữa mặn như thế này, tức khắc cảm thấy đồ ăn căn

-tin ngon hơn cả sơn hào hải vị.

Khi đã ăn no không lết nổi nữa, Lý Trăn Nhược tìm một bãi cỏ râm mát nghỉ trưa.

Còn chưa tỉnh ngủ đã bị một con mèo hoang gần đó đuổi đi.

Đó là con mèo đực duy nhất, nơi này là địa bàn của nó và lũ mèo cái kia cũng vậy.

Lý Trăn Nhược tự tiện xông vào địa bàn của nó, nó dĩ nhiên không bỏ qua cho cậu.

Lý Trăn Nhược cậu chưa đến mức phải đánh nhau với một con mèo, bị con mèo đực kia uy hiếp cậu liền bỏ đi, giũ sạch cỏ trên người rồi sang khu xét nghiệm kia xem có cơ hội lẻn vào hay không.

Đến chiều Lý Trăn Nhược may mắn lẻn vào được, cơ sở xét nghiệm này cậu đã từng đến một lần, nhưng không biết phòng lưu trữ hồ sơ xét nghiệm ở đâu.

Tìm từng tầng một, cuối cùng cũng tìm thấy phòng lưu trữ hồ sơ ở tầng sáu.

Mà cánh cửa chống trộm đóng chặt, một cái cửa sổ cũng không có, một con mèo như cậu có cố đến mấy cũng chẳng thể vào được.

Đi hai vòng quanh tầng sáu, Lý Trăn Nhược bó tay rời đi.

Lúc ra khỏi cửa, bảo vệ bắt gặp cậu, tay cầm chổi giơ lên làm bộ muốn đánh đuổi cậu, Lý Trăn Nhược quắp đuôi chạy biến.

Bữa tối cậu vẫn chạy qua căn

-tin trường đại học ăn ké.

Lý Trăn Nhược được cho một nửa miếng cá rán, người cho cậu ăn cá là một cô nữ sinh vừa béo vừa lùn còn đeo kính nữa.

Cậu ngửa đầu nhìn cô, bỗng cảm thấy cô xinh đẹp như tiên nữ.

Mặc dù Lý Trăn Nhược vốn không thích ăn cá nhưng bây giờ là mèo, vị giác rất thích mùi vị này.

Bữa tối còn no hơn bữa trưa.

Từ khi biến thành mèo, đây là lần đầu tiên cậu được ăn nhiều thịt đến vậy.

Cậu bắt đầu thấy hơi thích nơi này, nghĩ nếu không về nhà họ Lý được thì ở lại đây làm mèo hoang cũng tốt đấy chứ.

Buổi tối, Lý Trăn Nhược ngủ trong trường đại học.

Cậu tìm một chỗ sạch sẽ, ngửi tới ngửi lui xác nhận không có mùi của con mèo nào khác mới yên tâm cuộn mình ngủ.

Hừm, tuy được ăn no nhưng cậu nhớ cái ổ ấm áp của mình.

Hơn nữa lang thang cả một ngày bên ngoài, lông cũng dần bết, cậu nhớ cái bồn tắm đầy nước ấm và cả những ngón tay thon dài của Lý Trăn Nhiên vuốt ve lông cậu sau khi sấy khô lông.

Đừng nói là con người, ngay cả mèo cũng rất khó thoả mãn với cuộc sống của mình.

Lý Trăn Nhược ngủ một giấc, sáng hôm sau lại chạy đến cơ sở xét nghiệm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!