"Đoàn Tử!" Lý Trăn Nhiên lạnh giọng gọi cậu.
Lý Trăn Nhược hoàn hồn, biết Lý Trăn Nhiên sắp nổi giận nhưng cậu không thể lùi bước vào lúc này được, vì thế cậu miễn cưỡng nhấc chân đi về phía anh, cũng không muốn anh ôm nên nhảy thẳng từ bàn xuống, đi bên chân anh.
Lý Trăn Nhiên cũng mặc kệ, đi ra ngoài luôn.
Lý Trăn Nhược vội vã theo sau, lúc rời đi còn quay đầu nhìn Lý Trăn Tự một cái, hắn vẫn ngồi đó, yên lặng hút thuốc.
Về văn phòng của Lý Trăn Nhiên, Lý Trăn Nhược trốn dưới gầm bàn làm việc của anh, từ góc độ này, anh hoàn toàn không nhìn thấy cậu.
Dù vậy Lý Trăn Nhược vẫn cảm thấy sợ hãi.
Cậu tự hỏi liệu mình có gần gũi với anh quá rồi không? Khi nãy bắt đầu hoài nghi anh, trái tim như bị nhấn chìm xuống vực sâu.
Kỳ thật cậu không thể không thừa nhận, ở chung một tháng ngắn ngủi, sự nghi ngờ của cậu đối với Lý Trăn Nhiên dường như đã bằng không.
Một người có thể dành tình yêu thương cho một con vật nhỏ sao có thể độc ác đến mức giết em trai lớn lên với mình?
Rốt cuộc Lý Trăn Nhiên đã nói gì với Lý Trăn Tự?
Lý Trăn Nhiên nói: "Em xem, lão Tứ là anh giết, em không nghe lời hay là muốn đi theo lão Tứ?"
...! Lý Trăn Nhiên chắc là điên rồi.
Hoặc là, "Em giết lão Tứ? Bị anh nắm được thóp rồi thì phải nghe lời."
Nghe thế nào vẫn cảm thấy Lý Trăn Nhiên sắp điên rồi.
Hay là, "Em nhìn đi, lão Tứ không phải người nhà họ Lý còn bị đuổi cùng giết tận, mạng cũng chẳng còn, em nghĩ mình sẽ không chết nên không quan tâm? Có quyền là có được tất cả, nhưng em vẫn nên nhớ Vận Lâm mới là gốc rễ nhà họ Lý."
Ừm...! Cái này nghe còn đỡ.
Vậy, Tứ thiếu gia nhà họ Lý là bị ai giết?
Lý Trăn Nhược thấy đau đầu, dùng chân trước che mắt lại, phiền quá đi!
Lăn qua lăn lại một lúc, trong giây lát ngẩng đầu lên đã thấy Lý Trăn Nhiên đứng trước mặt nhìn cậu, tim như ngừng đập, cậu không biết anh đứng đây từ lúc nào.
Lý Trăn Nhiên vẫy tay với cậu, "Lại đây."
Lý Trăn Nhược nhìn những ngón tay thon dài của anh, chầm chậm đứng lên đi về phía anh, sau đó bị Lý Trăn Nhiên bế lên.
Lý Trăn Nhiên bế cậu lên rồi cũng không làm gì, chỉ về lại chỗ ngồi xuống, tay thờ ơ gãi cái mặt béo của cậu.
Lý Trăn Nhược vừa thoải mái vừa sợ, bèn ngẩng đầu nhìn anh, từ góc độ này, đường cong quai hàm của Lý Trăn Nhiên sắc bén, cậu vẫn luôn cảm thấy tính tình anh lạnh nhạt, giờ ngẫm lại có lẽ là do mình không biết được anh đang nghĩ cái gì.
Cho dù đang được người ta dịu dàng vuốt ve nhưng Lý Trăn Nhược cứ sợ lát nữa Lý Trăn Nhiên phát điên, dùng sức bẻ cổ cậu đầu thân một nơi, máu văng tung tóe rồi cười ha ha như một tên điên.
Đến trưa, Lý Trăn Nhiên nhờ Hoa Nghị Bang gọi điện giúp anh đặt bữa tối.
Từ lúc đó Lý Trăn Nhược cực kỳ ngoan ngoãn, ngoan đến mức nằm im trên ghế sofa không nhúc nhích, Lý Trăn Nhiên đi đến cầm một chân cậu xách lên cũng không có phản ứng.
Nơi Lý Trăn Nhiên đặt bữa tối là chỗ anh thường tới.
Chỗ này cả Lý Trăn Tự và Lý Trăn Nhược đều không thích, Lý Trăn Tự thấy chỗ này âm u tối tăm, còn Lý Trăn Nhược thấy chỗ này làm màu.
Lý Trăn Nhiên ôm mèo đi vào cũng không có ai ngăn anh lại, cô nhân viên xinh đẹp mặc sườn xám đi trước dẫn đường đến một căn phòng nhỏ yên tĩnh.
Cách trang trí kiểu Trung Quốc cổ đại, bàn ghế bằng gỗ lim, bên ngoài cửa sổ chạm trổ hoa văn tinh xảo là hòn non bộ, ao nhỏ nước chảy róc rách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!