Chương 14: (Vô Đề)

Editor + Beta: Thất Tử - 20/08/22

Lý Trăn Nhược đi theo sau hai người.

Dì Ngô kéo dì Vương vào phòng Lý Trăn Nhược, dẫn dì vào phòng vệ sinh nhìn mẩu giấy thấm máu trong thùng rác.

Dì Vuong nhíu mày, nói: "Ai lại vứt rác lung tung vào phòng Tiểu Nhược thế này?"

Lý Trăn Nhược thầm nghĩ, phản ứng như dì Vương mới là bình thường, nếu là cậu, chắc ban đầu cũng nghĩ ai đang đùa giỡn vứt rác vào đây thôi.

Sắc mặt dì Ngô khó coi, nói: "Dì Vương, có phải Lý Trăn Nhược..."

"Nói hươu nói vượn!" Dì Vương có chút không vui.

Dì Ngô nói: "Căn phòng này vẫn luôn khóa, chỉ khi nào quét dọn tôi mới mở, hôm qua tôi dọn có thấy gì đâu."

Dì Vương nghe vậy nói: "Đâu phải mình cô có chìa khoá."

Thật ra hôm qua dọn dẹp xong dì Ngô quên khoá cửa, nếu như cẩn thận nghĩ lại thì cũng chẳng cần hoảng sợ đến thế, nhưng không biết có phải vì hoảng quá không mà quên mất.

Nhưng nghĩ lại, sáng nào dì Ngô quét dọn thì cũng chỉ mình dì Vương ở tầng dưới chứ đâu còn ai, nào giống đùa giỡn đâu.

Đương nhiên cũng chẳng ai nghi ngờ một con mèo.

Lý Trăn Nhược nhìn chằm chằm gương mặt dì Ngô, lúc dì nói chuyện giọng hơi run.

Dì Vương lại nói: "Không phải chỉ là một mẩu giấy vệ sinh thôi sao, ma quỷ cái gì chứ?"

Không biết dì Ngô nghĩ cái gì, buột miệng nói: "Thế dì hỏi là ai làm đi?"

Dì Vương nào biết ai làm, trong lòng dì cũng cảm thấy chuyện này kỳ quái nên cũng chỉ nói với dì Ngô: "Cô cũng đừng hò hét nữa, để chiều tôi hỏi bọn Trăn Thái xem ai làm ra cái trò đùa này."

Vì Lý Trăn Nhược đã qua đời nên dì Vương hơi giận, dì kêu dì Ngô lấy túi đựng mẩu giấy vệ sinh lại, còn nói nhất định sẽ tìm ra kẻ đầu sỏ.

Dì Ngô ngoan ngoãn làm theo nhưng sắc mặt vẫn tái mét, cả người cứ thất thần.

Lý Trăn Nhược nghĩ, có thể dì Ngô nhận tiền của ai đó nên mới làm thế, không phải dì ấy muốn hại ai nhưng sau đó cũng ý thức được hành động của mình có hậu quả gì.

Lý Trăn Nhược đương nhiên cũng không hận dì, nếu không phải tờ giấy dính máu này mà là thứ khác, nếu như đối phương tìm một cô gái đến lấy tinh dịch của cậu thì cậu càng thấy ghê tởm hơn thôi.

Giờ điều cậu muốn biết nhất là dì Ngô đã giao mảnh giấy kia cho ai.

Lý Trăn Thái, Lý Trăn Tự hay là...! Lý Trăn Nhiên?

Sau khi dọn dẹp xong, dì Ngô đi thẳng về phía gác nhỏ bên phải, Lý Trăn Nhược cũng muốn đi qua xem một lát nhưng đi được nửa đường thì bị dì Vương ôm về, bắt cậu ngoan ngoãn ngồi đó đợi.

Thế là cậu chuồn ra sân, thấy dì Ngô đang dùng máy giặt giặt quần áo, sắc mặt dì tái nhợt nhưng không liên lạc với ai hay nói gì với người khác.

Lý Trăn Nhược không thể theo dõi dì Ngô cả ngày, giờ cậu hơi hận thân phận con mèo chút sức lực cũng không có, nếu là người, ít nhất cũng có thể xem lén điện thoại của dì Ngô, xem dì có mật báo cho ai không.

Chiều hôm đó, ba anh em nhà họ Lý cũng không có xã giao ở ngoài nên đều về nhà ăn cơm.

Lý Trăn Nhược theo thói quen trèo lên đùi Lý Trăn Nhiên, đang ăn cơm, dì Vương kể chuyện hôm nay dì Ngô thấy một mẩu giấy dính máu trong phòng Lý Trăn Nhược cho họ nghe.

Ai cũng thoáng kinh ngạc, chuyện này đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Lý Trăn Nhược không buồn chớp mắt, muốn quan sát thật kỹ biểu cảm của họ.

Lý Trăn Thái hỏi trước: "Giấy gì cơ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!