Editor + Beta: Thất Tử - 17/08/22
Trước khi đấu tennis, tất cả mọi người đều ngồi ở phòng khách nói chuyện chốc lát.
Còn Lý Trăn Nhược chẳng buồn động đậy, nhìn người này người kia khen nhau mấy câu vô nghĩa, cậu chán quá, ngáp dài một cái.
Người im lặng duy nhất là Lý Trăn Nhiên, anh cầm điện thoại xem cái gì chẳng biết.
Lý Trăn Nhược tò mò, nhảy lên trên cái ghế đơn anh ngồi, ngó đầu qua xem thử, anh đang chơi một trò chơi chán ngắt.
Lý Trăn Nhược trợn trắng mắt, từ ghế bò vào lòng anh.
Đúng lúc Nhạc Tử Giai từ phía đối diện nhìn sang, hỏi: "Nhà các anh nuôi mèo lúc nào vậy? Ai mà có hứng thú thế?"
Lý Trăn Tự cướp lời nói: "Anh hai nuôi đấy, không thấy nó dính anh ấy thế à?"
Ôn Thuần cười nói: "Sao tôi nghe nói là cậu nuôi? Vết thương trên mặt lành chưa?"
Vết cào trên mặt Lý Trăn Tự vốn không sâu, giờ chỉ còn lại mấy vệt mờ mờ, hắn cười một tiếng, đáp: "Anh hai thích, cho anh ấy luôn."
Lý Trăn Nhiên không nói gì, chỉ vuốt lông Lý Trăn Nhược.
Lý Trăn Nhược gối đầu lên tay anh.
Cái gọi là thi đấu, chứ chẳng qua là ba anh em chỉ muốn chơi một chút cho thoải mái, cũng không có trọng tài gì cả, nhờ Tô Dao làm trọng tài giúp.
Lý Trăn Tự và Nhạc Tử Giai một đội, còn Lý Trăn Thái và Ôn Thuần một đội.
Lý Trăn Nhiên và Hoa Nghị Bang ngồi dưới ô che nắng, vừa uống nước vừa xem.
Lý Trăn Nhược coi đùi Lý Trăn Nhiên như ngai vàng, thoải mái ngồi.
Hai đội đều là trai xinh gái đẹp, đặc biệt là hai cô gái xinh đẹp mặc váy tennis, đôi chân thon dài trắng nõn lộ ra, chạy qua chạy lại làm người ta hoa cả mắt.
Đầu Lý Trăn Nhược vô thức đưa qua đưa lại theo quả bóng, căn bản không khống chế được.
Tô Dao đội mũ che nắng, mặc trang phục mát mẻ.
Cô đứng cạnh Lý Trăn Nhiên thấy cái đầu hết nhìn bên này đến bên kia của Lý Trăn Nhược thì bật cười, vươn tay nắm lấy cái mặt to của Lý Trăn Nhược lắc lắc.
Lý Trăn Nhược bị cô lắc qua lắc lại đến choáng đầu mà nhìn qua sân đấu thì đầu lại vô thức lắc lắc, cậu thấy xấu hổ, đành quay người ngẩng đầu nhìn Lý Trăn Nhiên.
Mà Lý Trăn Nhiên cũng nhìn xuống, tay xoa đầu cậu.
Lý Trăn Nhược cảm thấy thoải mái, tâm can vì động tác này của anh mà thấy ấm áp, thế là giơ hai chân trước đặt lên ngực Lý Trăn Nhiên, vươn cổ định dùng mũi cọ lên mũi anh.
Nhưng không ngờ đến Lý Trăn Nhiên lại tránh ra.
Nháy mắt Lý Trăn Nhược như bị tổn thương, cậu ngẩn người rồi nhảy từ trên đùi Lý Trăn Nhiên xuống, đi sang bên chân Hoa Nghị Bang nằm xuống, tiếp tục xem bốn người kia đánh tennis.
Vì không muốn trận đấu chênh lệch quá rõ ràng nên sau khi bàn bạc vài câu, Lý Trăn Tự và Nhạc Tử Giai giảm tốc độ, đánh nhẹ tay hơn.
Thể lực của Lý Trăn Thái ở tuổi 32 chênh lệch với thể lực của Lý Trăn Tự tuổi 25, mới đánh được một lúc đã thở hồng hộc, mồ hôi ròng ròng.
Ôn Thuần quơ vợt trong tay, chỉ vào hai người đối diện: "Coi thường bọn chị đó hả? Giỏi thì tới đây!"
Lý Trăn Tự nghe vậy cười to: "Em nào dám!"
Nói xong, hắn phát bóng thật mạnh về phía bên kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!