Chương 9: PHIM KHOA HỌC VIỄN TƯỞNG

Lại là một ngày nắng đẹp, giấc mơ bị chuông báo thức làm gián đoạn, Kiều Dạng làu bàu trong chăn đến tận giây cuối cùng của 5 giờ 40 phút rồi mới thức dậy thay quần áo. Cô nhét cuốn từ vựng đã thuộc lòng tối qua vào cặp sách, vừa ngáp vừa bước vào nhà vệ sinh để rửa mặt.

"Bữa sáng chuẩn bị xong rồi." Tô Đồng ở bên ngoài gọi vọng vào.

Kiều Dạng tăng tốc độ đánh răng, đưa tay ấn vào nốt mụn mới nổi trên trán. Đó là một nốt mụn to, đỏ và sưng tấy, khó mà bỏ qua.

Đợi một lúc lâu vẫn chưa thấy cô ra, Tô Đồng đẩy cửa phòng tắm thì thấy Kiều Dạng đang cúi xuống lục lọi trong ngăn kéo.

"Con đang tìm gì thế?"

"Miếng dán mụn của chị con." Cố gắng tìm kiếm nhưng không đạt được kết quả, Kiều Dạng đứng thẳng người rồi thở dài: "Mình nhớ là vẫn còn mà."

"Nổi mụn rồi à?"

"Vâng, sờ vào thấy hơi chối."

Cô vừa nói vừa giơ tay lên, nhưng lại bị Tô Đồng đánh một cái vào tay.

"Vậy thì đừng sờ, trên tay toàn là vi khuẩn."

Kiều Dạng rầu rĩ, bĩu môi tỏ vẻ bất mãn. Chính vì không kiểm soát được tay mình nên cô mới muốn tìm miếng dán mụn.

"Nhanh ra ăn sáng đi, sắp sáu giờ rồi."

"Dạ." Kiều Dạng cúi người dí mặt vào gương, vén mái che đi cái mụn đáng ghét.

Thời tiết nóng lên khiến sức ăn uống kém hẳn, cô ăn nửa bát cháo trắng mà gần như chỉ đang đếm từng hạt gạo, cả buổi cũng không thấy phần nước trong bát cháo giảm xuống.

"Trước đây chị con thường nấu gì cho con ăn sáng vậy?" Tô Đồng dùng đũa tách lòng đỏ trứng gà, đưa nửa quả trứng luộc còn lại cho Kiều Dạng.

"Cũng chỉ có vậy thôi, gần giống ạ."

Tô Đồng tỏ ra sầu não: "Mẹ thấy con có vẻ không thích lắm, hay là để mai mẹ mua tiểu long bao cho con nhé?"

/p5nxKn-3Pz)

Kiều Dạng cắn một miếng nhỏ lòng trắng trứng, rồi lắc đầu nói: "Sáng dậy con không có cảm giác thèm ăn, ăn gì cũng như nhau ạ." 

"Aizz." Tô Đồng đành nhẹ nhàng khuyên bảo: "Ăn nhiều vào, học cả buổi sáng mà."

Sau khi đưa con gái đến trường, bà phải vội vã đến công ty luật. Mấy hôm nay Kiều Dạng phải đến trường sớm hơn thường lệ.

Lúc này, chỉ có những học sinh lớp 11 phụ trách dọn dẹp vệ sinh khu vực được phân công đang vừa khua chổi vừa buôn chuyện trong sân trường. Kiều Dạng nheo mắt ngáp dài, rồi dựa vào trí nhớ cơ bắp mà đi về phía tòa nhà giảng dạy.

Cửa trước và cửa sau của lớp học đều đóng chặt, rèm cửa cũng được kéo kín mít. Cô cứ tưởng mình là người đến sớm nhất, lúc đang định tra chìa khóa vào khung cửa thì phát hiện ổ khóa đã mở sẵn.

"Chào cậu."

Kiều Dạng nghiêng đầu nhìn Trần Thiên Cù, cậu cũng đang ngái ngủ.

Cô nhướng mày hỏi: "Sao cậu đến sớm thế?"

Trần Thiên Cù lộ biểu cảm khó tả.

Kiều Dạng đẩy cửa sau ra, phòng học tối om.

"Hôm qua cậu không khóa cửa à?" Cô vừa nói vừa kéo rèm. Ngay khi ánh sáng trắng chói chang chiếu vào, một loạt tiếng động "ư ư a a" vang lên trong phòng học, nghe như thú dữ ngủ đông bị quấy rầy. Những dây thần kinh vốn đã nhạy cảm và yếu ớt vì thiếu ngủ bỗng chốc căng cứng dưới sự k*ch th*ch. Hai chân Kiều Dạng mềm nhũn, lưng áp vào tường, con ngươi gần như sắp lồi ra khỏi hốc mắt.

Trần Thiên Cù giật mình trước sự hoảng hốt của cô, vội hỏi: "Cậu không sao chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!