"Kiều Dạng!"
Hạ Xán vừa nhìn qua đã khóa chặt bóng dáng Kiều Dạng trong đám đông, từ phía sau choàng lấy cổ cô, phát hiện bàn này toàn là người của lớp 12-11: "Lớp các cậu đã ăn rồi à?"
Kiều Dạng dịch sang một bên, nhường cho cô ấy một chỗ: "Đúng vậy, lớp các cậu mới đến à?"
"Lớp bọn tớ luôn xếp cuối." Hạ Xán nhìn vào đĩa thức ăn của cô, hỏi: "Ngon không?"
"Cũng được." Kiều Dạng gắp một miếng thịt cho cô ấy.
Mạch Sơ ngẩng đầu nhìn qua, hai người vừa lúc chạm mắt, Hạ Xán vẫy tay chào cô.
Mạch Sơ cười nói "Chào", rồi bổ sung: "Sườn xào chua ngọt ngon lắm."
"Mau đi lấy cơm đi, trễ rồi không còn nhiều món đâu." Kiều Dạng đặt đũa xuống định đứng dậy: "Mình đi lấy cho cậu đôi đũa."
"Ừ."
Khi hai người họ vừa đi, Hàng Dĩ An lập tức hỏi: "Ai vậy? Hình như tôi thường thấy cô ấy đến tìm Kiều Dạng."
Mạch Sơ trả lời: "Lớp 12-6, Hạ Xán."
Chỉ trong chốc lát, Hạ Xán đã bưng khay cơm trở lại, cô nàng hỏi Kiều Dạng: "Canh ở đâu nhỉ? Sao tớ không thấy?"
Mạch Sơ ngước mắt nhìn Mạc Tri ngồi đối diện.
"Tôi lấy cho."
"Không cần đâu." Hạ Xán bị sự nhiệt tình của nam sinh này làm cho hoảng sợ, vội vàng đứng dậy: "Tôi, tôi tự đi được rồi."
Kiều Dạng kéo cô nàng ngồi xuống: "Không sao đâu, để cậu ấy đi, cậu ấy thích giúp đỡ người khác."
Hạ Xán thì thầm: "Con trai lớp các cậu tốt quá, lớp mình như một đám người chết vậy."
"Mình chỉ muốn bảo cậu ta trả lời cậu." Mạch Sơ giơ tay lên, tự mình cũng ngạc nhiên: "Mình không có ý sai khiến cậu ấy."
Trần Thiên Cù hỏi: "Trước đây bà không phát hiện ra sao?"
Hàng Dĩ An tiếp lời: "Bà chỉ cần hỏi máy nước có nước nóng không, là cậu ấy sẽ cầm cốc của bà đi rót."
Kiều Dạng gật đầu, bổ sung: "Có lần lớp chúng ta hết nước nóng, cậu ấy đã sang lớp bên cạnh để rót nước cho cậu."
"Tớ không biết mà." Mạch Sơ ngơ ngác chớp mắt: "Chẳng phải cậu ấy luôn đối xử tốt với mọi người sao?"
Câu này không sai, nhưng cũng không hoàn toàn đúng, Trần Thiên Cù nói: "Cậu ấy đối xử với ai cũng tốt."
Có lẽ nhận ra có những điều không nên nói ra, cậu đã không nói nốt nửa câu sau.
Mạch Sơ nhíu mày, nhạy bén nhưng cũng chậm lụt nhận ra điều gì đó, cô ngẩng đầu nhìn về phía cậu thiếu niên không xa.
Ngày nào cũng thấy mặt nhau, giờ cô mới phát hiện tóc của Mạc Tri đã dài ra đáng kể. Mái tóc màu nâu xoăn nhẹ, trước đây thường bị thầy cô nghi ngờ nhuộm tóc nên đã cắt thành kiểu đầu đinh, giờ kiểu tóc này trông dễ chịu hơn nhiều, tóc mái trước trán vừa đủ chạm lông mày, để lộ đôi mắt gặp ai cũng cười.
Cô bần thần nhìn cậu đặt bát canh bên cạnh Hạ Xán, nghe cậu tám rôm rả với người quen, nghe cậu nói: "Đinh Thắng Dương có phải ở lớp cậu không? Tôi từng chơi bóng rổ với cậu ấy."
"Cậu đang nghĩ gì vậy?"
Mạch Sơ chớp mắt tỉnh táo lại, xúc một miếng cơm vào miệng, nói: "Không có gì."
Sau khi ăn xong, Kiều Dạng và Hạ Xán muốn đi vệ sinh, Mạch Sơ không muốn đến chỗ cửa nhà vệ sinh đông người, nên đã đi trước đến điểm tập trung của lớp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!