"Tôi có thể nuốt viên nang."
(Lynn: ở đây là chỉ thuốc dạng viên nang mềm hoặc cứng đó mọi người)
"Hả?" Kiều Dạng tưởng mình nghe nhầm: "Cái này tính là gì? Ai mà không biết chứ?"
Trần Thiên Cù nhếch môi cười nhẹ: "Mạc Tri thì không."
"Cái đậu má." Mạc Tri không tình nguyện gập một ngón tay lại: "Cái này mới gọi là nhắm vào."
Trần Thiên Cù đáp trả: "Người tôi nhắm vào chính là ông."
Mạc Tri nói không lại cậu, liền huých cùi chỏ vào hông cậu.
Nhân lúc hai người họ đang cãi lộn, Kiều Dạng đảo mắt tìm kiếm cảm hứng từ xung quanh.
Rốt cuộc có chuyện gì là chỉ riêng mình có nhỉ…
Cô đang định nhờ vả Mạch Sơ, thì quay đầu lại phát hiện cô ấy chỉ còn hai ngón tay. Kiều Dạng sửng sốt, nhanh chóng phản ứng lại: "Cậu cũng không thể nuốt viên nang à?"
Mạch Sơ gãi cằm, ậm ừ một tiếng không rõ.
Tình hình trên sân không khả quan, cô hạ giọng giật dây Kiều Dạng: "Nhanh lên, làm một cái mạnh tay đi!"
Gánh vác trọng trách, Kiều Dạng hít một hơi thật sâu, quyết tâm nói: "Tôi đã ngủ với Mạch Sơ!"
"Ha ha!" Mạch Sơ giơ hai tay lên không trung, đắc ý ngúng nguẩy vai: "Gập xuống hết cho tôi."
"Bà cười cái gì?" Hàng Dĩ An nói: "Bà cũng phải gập lại."
"Vì sao tôi phải gập lại?"
"Bà từng ngủ với Mạch Sơ à?"
Mạch Sơ trợn tròn mắt gật đầu: "Ừ."
Mạc Tri hỏi cô: "Bà là Chúa tể Bóng tối[7]? Biết nhẫn thuật[8] à?"
[7]Chúa tể Bóng tối, Zed là vị tướng thứ 107 xuất hiện trong trò chơi trực tuyến Liên minh huyền thoại. Hội bóng tối là một tổ chức với ý đồ quân sự hóa võ thuật truyền thống Ionia nhằm đánh đuổi bọn Noxus xâm lược. Zed là một sát thủ cận chiến, chủ yếu tiêu hao năng lượng. Anh ta có khả năng bùng nổ kỹ năng rất cao và cũng rất nguy hiểm khi đi đường.[8]Nhẫn thuật hay còn được gọi là Ninjutsu, là một loại thuật trong thế giới Naruto, Các loại nhẫn thuật trong Naruto được chia theo 5 hệ chính là Phong, Hỏa, Thủy, Thổ, Lôi, tương ứng với 5 nguyên tố tự nhiên là Gió, Lửa, Nước, Đất và Sét. "……"
Trần Thiên Cù ra mặt chủ trì: "Về mặt vật lý thì bà không làm được, về mặt ngữ pháp câu này cũng có vấn đề, bỏ đi."
Vốn định giết địch ba ngàn, ai ngờ lại làm tổn thương đồng đội. Kiều Dạng chắp tay, nói với Mạch Sơ: "Sorry cậu."
"Không sao." Vốn chỉ là trò chơi giải trí để giết thời gian, nhưng lúc này Mạch Sơ lại hoàn toàn bị khơi dậy lòng hiếu thắng.
Cô ngước mặt, ánh mắt lạnh lùng quét qua ba chàng trai ở hàng ghế sau.
Cô chỉ còn một cơ hội, Mạc Tri còn hai ngón tay, vậy thì vòng này nhất định phải kéo cậu ta xuống nước trước.
"Tôi…"
"Ê." Mạc Tri giơ tay cắt ngang, "Không được nói bà đã ngủ với Kiều Dạng nhé, chiêu này đã dùng rồi."
"Ai thèm nói." Mạch Sơ nhìn chằm chằm vào cậu ta, khóe miệng nhếch lên một đường cong: "Tôi từng học piano hồi tiểu học."
Kiều Dạng giơ tay lên: "Tớ cũng từng học qua! Mặc dù đã quên từ lâu rồi."
Hàng Dĩ An nói: "Tôi cũng đã học qua, tôi còn thi qua cấp nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!